## Chương 3: Phòng lưu trữ sau chín giờ [TEASER SEO]: Tôi lẻn vào phòng lưu trữ lúc nửa đêm để kiểm tra hồ sơ dự án cầu vượt. Nhưng bảo vệ đã chặn mọi lối ra, USB biến mất khỏi túi áo — và tôi nhận ra cái bẫy không nằm ở két sắt. Tôi không đến bãi đỗ xe tầng hầm chợ Bến Thành. Ít nhất, không đến đúng cách họ muốn. Tôi đi vòng qua hai tuyến xe buýt, đổi áo khoác ở nhà vệ sinh một trung tâm thương mại, rồi đứng trên cầu thang bộ đối diện bãi xe lúc 9 giờ 55. Từ xa, tôi thấy hai người đàn ông đứng gần cột B7. Một người cầm điện thoại, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ. Người còn lại đội mũ lưỡi trai, tay phải giấu trong túi áo. Không có nguồn tin nào. Chỉ có thợ săn. Tôi chụp một tấm ảnh từ xa, gửi đi. Sau đó quay lưng rời khỏi. Nếu họ đã thả mồi ở bãi xe, nghĩa là nơi khác đang trống. Tòa soạn. Đồng hồ chỉ 10 giờ 21 khi tôi quét thẻ vào cửa sau. Anh bảo vệ trẻ ngẩng đầu khỏi điện thoại. — Chị Trang làm đêm à? — Quên tài liệu. Bài mèo phần hai. Anh ta cười. — Con mèo đó nổi thật. — Ừ. Nó còn nổi hơn nhiều người trong tòa soạn. Tôi đi thẳng lên tầng ba. Phòng lưu trữ nằm cuối hành lang, khóa điện tử. Mã số là thứ Minh đã nói: ngày sinh con gái Hoàng, đảo ngược. Tôi nhập 0719. Đèn xanh. Cửa mở. Mùi giấy cũ, bụi và điều hòa hỏng xộc ra. Kệ sắt xếp thành hàng, trên mỗi kệ là hộp hồ sơ bám bụi. Tôi không bật đèn chính. Chỉ dùng đèn pin nhỏ gắn ở bút. Dự án cầu vượt Nguyễn Văn Linh. Hồ sơ đấu thầu. Biên bản nghiệm thu. Hồ sơ nhà thầu phụ. Tôi tìm thấy tập màu xanh sau mười bảy phút. Bìa không ghi tên. Bên trong là bản photo hợp đồng giữa Hoàng Phát và một công ty tư vấn truyền thông. Số tiền cao gấp tám lần giá thị trường. Ở cuối trang có chữ ký của giám đốc Hoàng Phát và chữ ký xác nhận “hỗ trợ dư luận” của Hoàng Văn Hiếu. Tôi chụp từng trang. Lần này tay không run. Tôi không dùng flash. Không để âm thanh. Đến trang thứ năm, tôi dừng lại. Một bảng chuyển tiền. Mười hai tỷ. Tài khoản nhận không đứng tên Hoàng. Mà là: **Nguyễn Quốc Kha.** Tôi chưa từng thấy cái tên này trong hồ sơ tòa soạn. Nhưng tôi đã thấy nó trong một báo cáo nội bộ khác. Kha là cán bộ điều tra thuộc tổ kinh tế, người từng được phân công tiếp nhận đơn tố giác về cầu vượt Nguyễn Văn Linh cách đây hai năm. Đơn đó sau này bị kết luận “không đủ căn cứ”. Tôi chụp lại. Đúng lúc đó, đèn phòng bật sáng. — Cô làm gì ở đây? Người đứng ở cửa không phải anh bảo vệ trẻ. Một người đàn ông lớn tuổi, vai rộng, mặt có vết sẹo kéo từ gò má xuống cằm. Tôi biết ông ta. Bảo vệ ca đêm mới được tuyển vào tháng trước, tên Vinh, lý lịch sạch đến mức đáng nghi. Ông ta cầm đèn pin lớn. Nhưng thứ làm tôi chú ý là đôi giày. Giày da đen, loại đắt tiền, không phải giày của bảo vệ. — Quên tài liệu. Ông ta nhìn tập hồ sơ trên tay tôi. — Tài liệu của cô nằm trong hộp niêm phong à? Tôi bỏ tập hồ sơ vào cặp. — Anh muốn gọi ai thì gọi. — Tôi đang gọi rồi. Ông ta giơ điện thoại. Màn hình hiện chữ: **Anh Hoàng.** Tôi lao về phía cửa. Vinh nhanh hơn. Ông ta chụp cổ tay tôi, vặn ngược. Tôi không chống theo bản năng. Tôi buông người xuống, dùng trọng lượng cơ thể kéo ông ta lệch. Khi ông ta mất thăng bằng, tôi đạp vào ống quyển, giật tay ra, lao qua khe cửa. Tiếng ông ta chửi vọng sau lưng. Tôi chạy xuống cầu thang bộ. Tầng hai. Tầng một. Qua sảnh. Anh bảo vệ trẻ há hốc: — Chị Trang? Tôi không dừng. Ra đến phố, tôi rẽ vào con hẻm phía sau tòa soạn, chạy thêm gần năm trăm mét mới dừng lại. Phổi đau rát. Tay trái sưng lên nơi bị vặn. Tôi kiểm tra cặp. Tập hồ sơ vẫn còn vài trang. Điện thoại vẫn còn ảnh. Nhưng khi chạm vào túi áo trong, tôi khựng lại. USB biến mất. Không phải USB thật. Một USB mồi. Bên trong chứa vài file đã mã hóa, đủ để ai mở ra nghĩ rằng tôi đang giữ bản sao dữ liệu máy chủ. Tôi đứng dưới mái hiên, mưa bụi bay vào mặt. Nếu Hoàng lấy được USB đó, ông ta sẽ tin mình đã cướp được thứ quan trọng. Nhưng điều đáng sợ không phải là mất USB. Điều đáng sợ là trong lúc giằng co, Vinh đã có thể lục túi áo tôi chính xác trong chưa đầy ba giây. Nghĩa là ông ta biết tôi để USB ở đâu. Nghĩa là có người trong tòa soạn đã quan sát thói quen của tôi. Tôi mở điện thoại, gọi cho Tuấn IT. Không nghe. Gọi lần nữa. Không nghe. Tôi nhắn: *“USB mồi đã bị lấy. Nếu có ai mở, báo tôi ngay.”* Ba phút sau, anh ta trả lời: *“Nó vừa được cắm vào máy Hoàng.”* Tôi nhìn dòng chữ ấy. Rồi mỉm cười. Cái bẫy đầu tiên đã cắn. Nhưng tôi cũng biết: từ giây phút này, Hoàng sẽ không chỉ cười tôi nữa. Ông ta sẽ bắt đầu săn.