Chương 4:

## Chương 4: Người trong phòng máy [TEASER SEO]: Tôi tìm đến Tuấn IT để khôi phục ảnh hồ sơ mờ và theo dõi USB mồi. Anh ta sợ đến trắng mặt, nhưng khi thấy cái tên trên bảng chuyển tiền, người từng trốn bảy năm cuối cùng cũng run rẩy mở máy chủ cũ. Phòng IT của tòa soạn nằm cuối hành lang tầng bốn. Không có cửa kính. Không có cây cảnh. Không có bảng tên đẹp. Chỉ có một cánh cửa bạc màu, quạt thông gió kêu lọc xọc và mùi dây điện nóng. Tuấn mở cửa sau tiếng gõ thứ hai. Anh ta gầy, tóc hơi dài, kính cận trượt xuống sống mũi. Trong tòa soạn, mọi người gọi anh là Tuấn IT, như thể chữ “IT” là một phần cơ thể. Không ai nhớ anh từng là phóng viên điều tra. Không ai hỏi vì sao một người tốt nghiệp báo chí lại ngồi vá mạng, sửa máy in, đổi mật khẩu email cho người khác. Nhưng tôi biết. Tôi biết từ trước khi bước vào tòa soạn này. — Chị điên à? — Tuấn kéo tôi vào phòng, đóng cửa. — USB mồi vừa mở trên máy Hoàng. Ông ta gọi hai cuộc cho ai đó. Tôi không nghe được, nhưng ông ta đang hoảng. — Tốt. — Tốt? Chị gọi đó là tốt? Ông ta đang tìm chị! — Ông ta luôn tìm tôi. Vấn đề là ông ta tìm theo hướng nào. Tôi đặt thẻ nhớ điện thoại lên bàn. — Khôi phục giúp tôi mấy ảnh này. Chụp trong phòng lưu trữ. Tôi cần đọc rõ tên tài khoản. Tuấn nhìn thẻ nhớ như nhìn một quả lựu đạn. — Tôi chỉ sửa máy in. — Anh từng điều tra cầu vượt Nguyễn Văn Linh. Mặt anh ta trắng đi. Không phải vì bất ngờ. Mà vì ký ức bị gọi đúng tên. — Ai nói với chị? — Không quan trọng. Quan trọng là bảy năm trước anh đã có tài liệu, rồi rút lui sau khi bị đánh gãy tay. Tuấn lùi lại một bước. Tay phải anh vô thức chạm vào cổ tay trái. Ở đó có một vết sẹo mờ, dài hơn ba đốt ngón tay. — Chị không hiểu. — Tôi hiểu đủ. — Không. Chị không hiểu. Họ không chỉ đánh tôi. Họ gửi ảnh mẹ tôi đi chợ, ảnh vợ tôi lúc đó đang mang thai, ảnh căn nhà tôi ở. Họ biết mọi thứ. Anh ta cười khan. — Tôi từng nghĩ mình dũng cảm. Rồi tôi phát hiện dũng cảm không giúp được gì khi người thân mình bị kéo vào. Tôi im vài giây. — Tôi không yêu cầu anh ra mặt. Chỉ cần làm rõ ảnh. — Rồi sau đó? — Sau đó tôi tự chịu. Tuấn nhìn tôi. — Chị nói giống tôi bảy năm trước. Tôi kéo ghế ngồi xuống. — Vậy lần này anh có muốn để một người khác cũng bỏ cuộc như anh không? Câu đó tàn nhẫn. Tôi biết. Nhưng có những cánh cửa chỉ mở bằng đúng vết thương của người giữ chìa. Tuấn cầm thẻ nhớ. — Bao nhiêu ảnh? — Hai mươi ba. Anh cắm thẻ vào máy, mở phần mềm xử lý ảnh. Những ngón tay gầy lướt trên bàn phím rất nhanh. Màn hình hiện từng ảnh mờ, rồi từng lớp chữ từ từ sắc lại. Tôi đứng sau lưng anh, nhìn bảng chuyển tiền hiện ra. Mười hai tỷ. Tài khoản nhận: Nguyễn Quốc Kha. Ngân hàng: Ngoại thương, chi nhánh Hải Phòng. Ghi chú: **Hỗ trợ xử lý đơn tố giác — CVNL.** Tuấn ngừng tay. — Kha. — Anh biết? — Chính ông ta là người tiếp nhận đơn tố giác của tôi bảy năm trước. Không khí trong phòng máy trở nên nặng như chì. — Tôi tưởng đơn bị rơi vào im lặng vì thiếu chứng cứ. Hóa ra... — Tuấn không nói hết. Tôi nhìn màn hình. — Hóa ra nó bị bán. Tuấn tháo kính, lau mắt. Không rõ là mồ hôi hay nước mắt. — Tôi có bản sao. Tôi quay sang. — Gì? — Dữ liệu máy chủ cũ. Tôi sao lưu từ nhiều năm trước, trước khi họ chuyển hệ thống. Lúc đó tôi sợ. Tôi không dám công bố, nhưng cũng không dám xóa. Tôi giấu nó trong một ổ cứng rời ở nhà. — Trong đó có gì? — Email giữa Hoàng và Hoàng Phát. Bản thảo các bài điều tra bị giết. Lịch sử truy cập từ tài khoản tổng biên tập. Và danh sách những người từng nộp đơn tố cáo nhưng hồ sơ biến mất. Tôi nhìn anh. — Vì sao bây giờ mới nói? Tuấn cười mệt mỏi. — Vì bảy năm trước, tôi chỉ sợ cho gia đình. Bây giờ con tôi hỏi tôi: “Ba làm báo mà sao ba chỉ sửa máy in?” Anh cắm một ổ cứng nhỏ vào máy. — Tôi không muốn trả lời nó rằng ba nó từng hèn. Tôi không nói cảm ơn. Chữ đó lúc này quá nhẹ. Khi dữ liệu bắt đầu copy, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân. Tuấn lập tức tắt màn hình chính, chuyển sang giao diện sửa máy in. Cửa phòng mở. Hoàng đứng đó. Sau lưng ông ta là bảo vệ Vinh. Hoàng nhìn tôi, rồi nhìn Tuấn. — Hai người thân thiết từ bao giờ vậy? Tôi cầm một hộp mực in trên bàn. — Máy em kẹt giấy. Hoàng mỉm cười. — Máy cô kẹt nhiều thứ thật. Ông ta bước vào phòng. Mắt rà qua bàn, ổ cứng, thẻ nhớ, màn hình. Tuấn cúi đầu, tay đặt trên chuột, tôi thấy gân xanh nổi ở cổ tay anh. Hoàng đứng sau lưng Tuấn. — Có ai mở USB lạ trên hệ thống tối qua không? Tuấn nuốt nước bọt. — Có. Máy anh. — Và? — File mã hóa. Không mở được. — Theo dõi nguồn chưa? — Đang làm. Hoàng đặt tay lên vai Tuấn. — Làm cho kỹ. Dạo này có chuột trong tòa soạn. Ông ta nhìn tôi khi nói chữ “chuột”. Tôi cười. — May không phải mèo. Nụ cười của Hoàng tắt nửa giây. Rồi ông ta đi ra. Cửa đóng lại. Tuấn gần như khuỵu xuống ghế. Thanh copy trên màn hình phụ hiện: **100%.** Ổ cứng đã lấy xong. Tuấn rút nó ra, đặt vào tay tôi. — Từ giờ, nếu tôi biến mất, chị biết vì sao. Tôi cất ổ cứng vào túi áo trong. — Anh sẽ không biến mất. Tuấn nhìn tôi. — Chị lấy gì đảm bảo? Tôi nhìn cánh cửa vừa đóng. — Vì từ giờ, Hoàng sẽ nghĩ tôi mới là người cầm tất cả.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng