Chương 12:

## Chương 12: Một giờ mười bảy phút [TEASER SEO]: Luật sư của Hoàng kéo dài đủ để bản sao máy chủ sạch sắp bị ghi đè lúc nửa đêm. Tôi chỉ còn một giờ mười bảy phút để lấy trát khẩn cấp, cứu chứng cứ hợp pháp cuối cùng — và biến “tin mèo” thành trang nhất thật sự. 23 giờ 02, chúng tôi có mặt tại phòng trực thẩm phán phụ trách lệnh khẩn cấp. Không ai thích bị đánh thức bằng một hồ sơ tham nhũng lúc gần nửa đêm. Đặc biệt khi hồ sơ đó liên quan đến một tòa soạn lớn, một công ty xây dựng lớn, một cán bộ điều tra và một cán bộ biệt phái đang bị luật sư đối phương đe dọa kiện ngược. Thẩm phán Trần đọc hồ sơ, kính trễ xuống sống mũi. — Các anh chị muốn lệnh thu thập dữ liệu khẩn cấp từ máy chủ bên thứ ba trong vòng chưa đầy một tiếng? Trung tá Thành đáp: — Vâng. — Dựa trên lời khai của một trợ lý bị ép buộc, một kỹ thuật viên từng sao chép dữ liệu trái phép, một phóng viên biệt phái bị lộ thân phận, và một nghi phạm vừa bị bắt trong bãi xe? Không ai nói gì. Thẩm phán nhìn tôi. — Cô Linh, cô biết vấn đề ở đâu không? — Dạ biết. — Vấn đề là cô quá giỏi trong việc giăng bẫy. Và vì quá giỏi, bên kia sẽ nói mọi thứ đều là bẫy. Câu đó đánh trúng điểm yếu nhất. Từ đầu đến giờ, tôi sống bằng vai diễn, bằng mồi nhử, bằng kế hoạch A, kế hoạch B, bằng USB giả và cúc áo giả. Nhưng pháp lý không thích ảo thuật. Pháp lý cần một đường thẳng. Tôi đặt lên bàn xấp ảnh con mèo tam thể. Thẩm phán nhíu mày. — Đây là gì? — Bài báo đầu tiên Hoàng giao cho cháu. Tin mèo trèo cây. — Tôi không có thời gian nghe chuyện mèo. — Dạ, chính vì ai cũng nghĩ vậy nên Hoàng dùng thư mục “meo_cay” để giấu hồ sơ. Cháu không yêu cầu tòa tin cháu. Cháu chỉ xin tòa bảo vệ một bản sao máy chủ được tạo tự động trước khi bất kỳ ai trong chúng cháu chạm vào. Nếu bản đó không có gì, cháu chịu trách nhiệm. Nếu có, nó là dữ liệu sạch nhất còn lại. Thẩm phán nhìn tôi rất lâu. — Cô đang đề nghị tôi ký lệnh dựa trên khả năng một thư mục tên “mèo cây” chứa hồ sơ tham nhũng hai trăm tỷ? — Không. Cháu đề nghị bác ký lệnh vì log cục bộ cho thấy thư mục đó bị tài khoản quản trị của Hoàng xóa sáu ngày trước, ngay sau khi cháu nghe ông ta nói phải hủy hồ sơ trước thứ Sáu. Và vì nếu chờ đến sáng, bản sao sẽ bị ghi đè vĩnh viễn. Tuấn đặt laptop lên bàn, xoay màn hình. Log cục bộ. Thời gian xóa. Tài khoản hvhieu_admin. Dấu vết thư mục meo_cay. Lan đặt bản scan hợp đồng lưu trữ ngoại vi. Minh đặt bản in bài điều tra bị giết có bút phê của Hoàng. Ông Cường, được đưa tới bằng xe bảo vệ nhân chứng, đặt lên bàn bản nghiệm thu thật có chữ ký của mình. Không ai trong chúng tôi nói mình trong sạch tuyệt đối. Không ai diễn anh hùng. Chúng tôi chỉ đặt từng mảnh lên bàn. Những mảnh riêng lẻ có thể bị bẻ. Nhưng khi ghép lại, chúng chỉ về cùng một chỗ. 23 giờ 29, thẩm phán ký lệnh. 23 giờ 41, công ty lưu trữ xác nhận nhận lệnh. 23 giờ 52, quá trình trích xuất snapshot bắt đầu. 23 giờ 58, thanh tiến trình đứng ở 83%. Không chạy nữa. Kỹ thuật viên bên kia nói qua loa: — Máy chủ phản hồi chậm. Có thể do dữ liệu lớn. Tuấn chửi thề rất nhỏ. Tôi nhìn đồng hồ. 23 giờ 59. Một phút. Nếu bản snapshot bị ghi đè trong lúc trích xuất, dữ liệu sẽ hỏng. Tất cả những gì Hoàng cần là sáu mươi giây cuối cùng. Trung tá Thành siết tay trên bàn. Lan cúi đầu cầu nguyện. Minh tháo kính, không lau nữa. Tôi nhìn màn hình. 84%. 85%. Đứng. 00 giờ 00. Không ai thở. Rồi thanh tiến trình nhảy lên. 91%. 97%. 100%. Kỹ thuật viên nói: — Snapshot đã khóa thành công trước chu kỳ ghi đè. Dữ liệu được niêm phong. Mã hash đã tạo. Chuyển bản sao cho cơ quan điều tra. Cả phòng vẫn im. Không ai reo. Vì chúng tôi đã quá mệt để ăn mừng. Khi file mở ra, thư mục đầu tiên hiện trên màn hình là: **meo_cay/HoangPhat_CVNL.** Bên trong là hợp đồng khống, bảng kê chuyển tiền, email giữa Hoàng và tổng biên tập, log gỡ bài, danh sách nguồn tin bị lộ, và một file ghi chú của chính Hoàng: *“Trang vẫn nghĩ tôi chỉ giao tin mèo để làm nhục cô ta. Cứ để vậy. Một người bị cả tòa soạn xem là trò cười thì không ai tin khi cô ta nói thật.”* Thẩm phán Trần đọc xong, tháo kính. — Bây giờ thì tôi tin chuyện mèo rồi. Sáng hôm sau, luật sư của Hoàng tiếp tục phản đối. Nhưng lần này, phản đối của ông ta đập vào một bức tường có mã hash, lệnh khẩn cấp, dữ liệu bên thứ ba và chuỗi niêm phong đầy đủ. Hoàng vẫn im lặng. Nhưng đó không còn là im lặng của quyền lực. Nó là im lặng của một người vừa nghe tiếng khóa đóng từ bên ngoài. Trung tá Thành đặt thêm hồ sơ lên bàn: — Giám đốc Hoàng Phát đã bị giữ tại sân bay. Cán bộ Kha đang bị thẩm vấn. Lan đã khai về việc bị ép gửi lịch di chuyển của Linh. Minh giao bản in các bài bị giết. Tuấn giao bản sao ổ cứng bảy năm trước. Ông Cường xác nhận bản nghiệm thu thật. Hoàng nhìn từng người. Minh. Tuấn. Lan. Ông Cường. Tôi. Lần đầu tiên, ông ta hiểu: không phải một mình tôi kéo ông ta xuống. Là tất cả những người ông ta từng coi thường. Những con tốt. Những kẻ hèn. Những phóng viên bị chôn. Người trợ lý bị ép. Gã IT sửa máy in. Ông kỹ sư bị xóa tên. Và người viết tin mèo. Hoàng cúi đầu. Không nhận tội. Không xin lỗi. Chỉ im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng ấy không còn chỗ trốn.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng