Chương 11:

## Chương 11: Trang nhất bị treo [TEASER SEO]: Hoàng bị bắt nhưng không hề gục. Luật sư của ông ta đánh thẳng vào điểm yếu chết người: toàn bộ chứng cứ do một đặc vụ giả làm phóng viên thu thập có thể bị xem là trái phép. Và lần đầu tiên, bài báo của tôi bị treo ngay trước giờ đăng. Hoàng không đầu hàng trong phòng hỏi cung. Ngược lại, ông ta bình tĩnh lại rất nhanh. Khi luật sư bước vào, Hoàng đã lau sạch máu ở khóe môi, chỉnh lại cổ áo, ngồi thẳng lưng. Nếu không có còng tay, ông ta trông giống một biên tập viên đang chuẩn bị duyệt bài, không phải nghi phạm bắt cóc, hủy chứng cứ và nhận hối lộ. Luật sư của ông ta đặt cặp xuống bàn. — Thân chủ tôi không trả lời bất kỳ câu hỏi nào nếu không có danh sách chứng cứ hợp lệ. Chúng tôi phản đối toàn bộ dữ liệu thu thập từ máy chủ tòa soạn nếu không có lệnh khám xét tại thời điểm sao chép. Hoàng nhìn tôi qua mặt bàn. Ánh mắt ông ta nói: cô vẫn chưa thắng. Ông ta đúng. Một phần dữ liệu Tuấn sao lưu có thể bị tranh cãi. Ảnh tôi chụp trong phòng lưu trữ có thể bị coi là thu thập trái phép. Ghi âm đe dọa trong phòng trợ lý có thể bị luật sư xoay thành “ngữ cảnh không đầy đủ”. Hoàng không cần chứng minh mình vô tội. Ông ta chỉ cần làm bẩn con đường dẫn đến sự thật. Luật sư đặt ba tập giấy xuống bàn. — Thứ nhất, cô Nguyễn Hoàng Linh là cán bộ biệt phái, sử dụng danh tính phóng viên để thâm nhập một doanh nghiệp truyền thông. Chúng tôi yêu cầu công bố toàn bộ phạm vi nhiệm vụ, giấy phép nghiệp vụ và danh sách người phê duyệt. Tập thứ hai. — Thứ hai, Tuấn là nhân viên kỹ thuật đã tự ý sao chép dữ liệu doanh nghiệp trong nhiều năm. Dữ liệu đó không thể mặc nhiên được xem là chứng cứ hợp pháp. Tập thứ ba. — Thứ ba, thân chủ tôi bị dụ đến bãi xe bằng ổ cứng giả trong tình trạng tinh thần bị kích động. Mọi lời nói tại đó đều có dấu hiệu bị gài bẫy. Căn phòng im đi. Hoàng nhìn tôi. — Trang? Hay Linh? Ông ta mỉm cười. — Nguyễn Hoàng Linh. Cán bộ biệt phái của Cục An ninh kinh tế. Hai năm đóng vai phóng viên thất bại ở tòa soạn tôi. Cô nghĩ tôi không biết à? Tôi nhìn ông ta. — Biết từ khi nào? — Từ khi cô không khóc ở bài mèo. Ông ta nghiêng đầu. — Người thật sự thất bại sẽ tức giận. Cô thì diễn tức giận. Diễn khá, nhưng vẫn là diễn. Tôi phải thừa nhận, ông ta không ngu. Hoàng nhìn sang điều tra viên: — Vậy càng tốt. Một cán bộ giả danh phóng viên, xúi giục nhân viên của tôi đánh cắp dữ liệu, gài bẫy, kích động bắt cóc. Các anh muốn đưa vụ này ra tòa? Được. Tôi sẽ biến nó thành vụ bê bối của cả cơ quan các anh. Luật sư của ông ta lập tức tiếp lời: — Chúng tôi yêu cầu đình chỉ việc sử dụng các tài liệu chưa được xác minh nguồn gốc. Đồng thời yêu cầu không công bố bất kỳ bài viết nào có nội dung buộc tội thân chủ tôi trước khi cơ quan tố tụng kết luận. Đây là phản công thật. Không dao. Không gậy. Không bắt cóc. Chỉ giấy tờ. Và với người như Hoàng, giấy tờ nguy hiểm hơn dao. Tối hôm đó, bài điều tra đầu tiên bị treo. Không phải vì không có chứng cứ. Mà vì chứng cứ đang bị kéo vào một mê cung pháp lý. Tòa soạn mới đã chuẩn bị trang nhất. Trung tá Thành đã duyệt đường dây bảo vệ. Tuấn, Minh, Lan, ông Cường đều đã sẵn sàng làm chứng. Nhưng phòng pháp chế của báo gọi cho tôi lúc 22 giờ 13: — Nếu đăng lúc này, họ có thể kiện ngược. Không phải kiện để thắng. Kiện để kéo dài, để làm công chúng nghi ngờ, để biến vụ án thành cuộc chiến giữa “đặc vụ gài bẫy” và “doanh nghiệp bị xâm nhập dữ liệu”. Tôi ngồi trong phòng làm việc tạm, tay phải vẫn bó bột, trước mặt là bản thảo bài điều tra dài tám nghìn chữ. Tiêu đề đã đặt sẵn: **“Cầu vượt Nguyễn Văn Linh và đường dây hai trăm tỷ.”** Con trỏ nhấp nháy sau chữ cuối. Như một cái đèn đỏ. Dừng lại. Không được qua. Tuấn ngồi đối diện tôi, mặt còn bầm. — Vậy là xong à? — Chưa. — Nhưng nếu dữ liệu máy chủ bị loại... — Thì ta cần chứng cứ không đi qua tay anh, không đi qua tay tôi, không đi qua tòa soạn. Minh đứng bên cửa sổ, tháo kính lau đi lau lại. — Ông Cường có bản gốc. — Bản của ông ấy cũng bị luật sư đánh là nguồn tin có động cơ trả thù. Lan, ngồi ở góc phòng, hai tay ôm cốc nước, nói rất nhỏ: — Còn máy chủ sao lưu bên thứ ba? Cả phòng quay sang. Cô ngẩng đầu, mắt đỏ nhưng giọng rõ hơn: — Hoàng từng bắt em gửi hợp đồng bảo toàn dữ liệu với một công ty lưu trữ ngoại vi. Mỗi đêm, hệ thống tòa soạn tự động đẩy một bản snapshot sang đó. Không ai trong tòa soạn được quyền sửa. Muốn lấy phải có lệnh khẩn cấp, nhưng... nếu lấy được, nó sạch. Tôi nhìn Trung tá Thành. Ông đã đứng ở cửa từ lúc nào. — Tên công ty? Lan đọc ra. Trung tá Thành gọi ngay. Mười phút sau, ông quay lại. — Có. Nhưng cần trát. Và bên kia nói dữ liệu snapshot chỉ giữ bảy ngày đối với thư mục đã xóa vĩnh viễn. Tôi nhìn đồng hồ. 22 giờ 41. — Thư mục “meo_cay” bị xóa khi nào? Tuấn mở laptop, tra log cục bộ. Mặt anh tái đi. — Sáu ngày trước. Lúc 23 giờ 58. Căn phòng lặng xuống. Chúng tôi còn một giờ mười bảy phút. Nếu quá nửa đêm, bản snapshot sạch nhất sẽ bị ghi đè. Hoàng không cần thoát tội ngay. Ông ta chỉ cần kéo dài đến 00 giờ 01. Tôi đứng dậy. — Vậy đêm nay không viết bài. Tuấn nhìn tôi. — Thế làm gì? Tôi cầm áo khoác. — Đi xin trát.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng