Chương 7:

## Chương 7: Cánh tay gãy [TEASER SEO]: Tôi tỉnh dậy trong con hẻm tối, tay bị đánh gãy, mảnh giấy địa chỉ bị xé nát. Nhưng trước khi ngất, tôi nghe một câu khiến mình lạnh sống lưng: kẻ bán đứng tôi không phải Hoàng. Tôi tỉnh lại vì đau. Không phải đau bình thường. Mà là thứ đau trắng xóa, rực lên từ cánh tay phải, chạy thẳng lên vai rồi nổ trong đầu. Tôi nằm trên nền bê tông ướt của một con hẻm lạ. Mưa nhỏ rơi xuống mặt. Cặp tôi bị lục tung. Giấy tờ vương vãi, ướt nhẹp, dính bùn. Chiếc khăn giấy ghi địa chỉ nhà Mai bị xé thành vụn, trôi theo nước cống. Hai người đàn ông đứng cách tôi vài bước. Một tên đội mũ lưỡi trai. Một tên có vết sẹo ở gò má. Vinh. Không còn mặc đồng phục bảo vệ. — Nó tỉnh rồi. Tên đội mũ ngồi xổm xuống trước mặt tôi. — Vụ cầu, mày còn giữ gì? Tôi cố cử động tay phải. Không được. Cẳng tay gập ở một góc sai. Tôi cắn môi đến bật máu. — Không. Vinh cầm gậy sắt gõ nhẹ xuống nền. — Không là câu trả lời khiến người ta phải hỏi lại. Hắn giáng gậy xuống tay phải tôi. Tiếng xương nứt vang lên rõ hơn tiếng mưa. Tôi không hét. Không phải vì tôi giỏi chịu đau. Mà vì cổ họng tôi đã tắc lại. Tên đội mũ lục túi áo tôi, lấy điện thoại, thẻ nhớ, mẩu giấy còn sót. Hắn không tìm thấy ổ cứng thật. Vì ổ cứng đã được gửi đi trước đó. Nhưng hắn tìm được phong bì rỗng của ông Cường. — Ông già kỹ sư vẫn còn ngu nhỉ. Tôi nhìn hắn. — Ai nói với mày về ông Cường? Hắn cúi xuống sát mặt tôi. Hơi thở mùi bia. — Người nhà báo tin. — Hoàng? Hắn cười. — Hoàng chỉ là thằng giữ cửa. Người bán đứng mày ngồi gần hơn nhiều. Máu trong người tôi lạnh đi. Gần hơn nhiều. Minh? Tuấn? Lan? Hay người trong kênh liên lạc của tôi? Vinh nhặt chiếc điện thoại của tôi, đập xuống nền. Màn hình vỡ. Hắn cúi xuống, thì thầm: — Lần này chỉ gãy tay. Lần sau là cổ. Hai tên bỏ đi. Tiếng xe máy nổ ở đầu hẻm. Tôi nằm đó, mưa rơi vào mắt, tay phải tê dần rồi đau trở lại từng đợt. Tôi phải đứng dậy. Nhưng cơ thể không nghe. Mười phút. Hai mươi phút. Không ai đi qua. Một con chó hoang sủa ở xa. Tôi dùng tay trái kéo mình đến bức tường, tựa lưng ngồi dậy. Trong túi quần sau, thứ duy nhất chưa bị lấy là một chiếc USB nứt vỏ — USB mồi thứ hai, bên trong chỉ có một file văn bản vô hại. Nhưng vỏ USB có gắn một chip định vị mỏng. Vinh đã không lấy nó. Có lẽ hắn nghĩ nó hỏng. Có lẽ hắn khinh tôi đến mức không kiểm tra hết. Hoặc có lẽ hắn muốn tôi nghĩ mình còn một thứ. Tôi không biết. Tôi chỉ biết mình còn sống. Tôi lết ra đầu hẻm, vẫy taxi bằng tay trái. Tài xế nhìn cánh tay phải của tôi, mặt tái đi. — Cô ơi, đi bệnh viện hả? — Vâng. — Có báo công an không? Tôi tựa đầu vào ghế, nhìn thành phố nhòe đi sau kính mưa. — Chưa. — Sao chưa? Tôi nhắm mắt. Vì tôi không biết công an nào sạch. Vì tôi không biết ai đã bán tôi. Vì người đánh tôi vừa nói: người đó ngồi gần hơn nhiều. Đến bệnh viện, bác sĩ nói tay phải gãy xương quay, phải bó bột ít nhất sáu tuần. Y tá hỏi tôi có muốn báo công an không. Tôi nói bị cướp, không nhớ mặt. Nửa đêm, khi nằm trong phòng bệnh trắng toát, tôi dùng điện thoại dự phòng gọi cho Tuấn IT. Không liên lạc được. Gọi Minh. Không nghe. Gọi số kênh hỗ trợ không lưu tên. Không tín hiệu. Lần đầu tiên trong hai năm, tôi thấy mình bị cắt khỏi tất cả. Không đồng nghiệp. Không nguồn tin. Không hỗ trợ. Không tay phải. Tôi nhìn trần nhà bệnh viện. Một giọt nước mắt chảy xuống thái dương. Tôi không lau. Để nó rơi. Có những khoảnh khắc, một người cần biết mình đã chạm đáy. Để khi đứng dậy, họ không còn sợ rơi nữa.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng