Chương 10:

## Chương 10: Con tin trong bãi xe [TEASER SEO]: Tôi định công bố bằng chứng thì điện thoại reo. Hoàng nói: “Muốn Tuấn sống thì mang ổ cứng đến bãi xe ngầm.” Tôi nhìn cánh tay bó bột và hiểu: bài báo cuối cùng sẽ phải viết bằng mạng sống của mình. Sáu giờ sáng, Tuấn không gọi. Bảy giờ, tôi gọi anh. Không liên lạc được. Tám giờ, vợ anh gọi cho tôi. Giọng cô run đến mức tôi phải yêu cầu cô hít thở ba lần mới nói được. — Chị Trang, anh Tuấn không về. Sáng nay có hai người mặc vest đến phòng trọ. Chủ nhà nói họ đưa anh đi từ rất sớm. Tôi nhắm mắt. Hoàng đã hành động nhanh hơn tôi tưởng. Mười phút sau, điện thoại tôi reo. Số lạ. Tôi bắt máy. Giọng Hoàng vang lên, bình thản như đang duyệt tiêu đề: — Chào phóng viên mèo. Tôi không nói. — Tuấn đang ở với tôi. Cậu ta thở được, nhưng nói thì hơi khó. Đầu dây vang lên tiếng ú ớ bị bịt miệng, tiếng ghế kéo trên nền bê tông. Tôi siết điện thoại bằng tay trái. — Ông muốn gì? — Ổ cứng. USB. Tất cả bản sao cô có. Ba giờ chiều nay, bãi xe ngầm tòa nhà 57 Lý Thường Kiệt, tầng B2, cửa thoát hiểm phía Đông. Một mình. — Nếu tôi báo công an? Hoàng cười. — Cô đã báo rồi còn gì. Tim tôi chậm lại. — Ông nói gì? — Cô gọi một số riêng tối qua. Trung tá Thành, đúng không? Cô nghĩ tôi không biết à? Tôi nhìn cửa phòng bệnh. Không ai ngoài đó. Nhưng tôi có cảm giác cả hành lang vừa tối đi. — Ông có người gần chú ấy? — Tôi có người gần mọi thứ cô nghĩ là sạch. Hoàng hạ giọng: — Mang ổ cứng đến. Nếu cô dẫn người, Tuấn chết. Nếu cô gửi dữ liệu đi, Tuấn chết. Nếu cô cố làm anh hùng, Tuấn chết. Cuộc gọi tắt. Tôi ngồi yên vài giây. Rồi bật cười. Không lớn. Không vui. Chỉ đủ để chính mình nghe. Hoàng vừa xác nhận điều tôi cần. Kênh cũ bị lộ. Nhưng Trung tá Thành không bị lộ. Vì tối qua, tôi chưa gọi ông bằng số thật. Tôi đã dùng một cuộc gọi mồi qua tổng đài cũ, cố tình nhắc tên Thành, cố tình để lộ một địa chỉ giả. Nếu Hoàng biết, nghĩa là người trong hệ thống nghe lén cuộc gọi mồi đã báo cho ông ta. Con chuột lộ mặt. Tôi dùng điện thoại dự phòng thứ hai, tháo pin từ đế giường bệnh — nơi người của Thành đã đặt từ đêm qua — gọi một số khác. Trung tá Thành bắt máy ngay. — Hắn cắn chưa? — Cắn. Hắn nhắc tên chú. Nghĩa là kênh mồi bị báo. — Tốt. Nội gián trong tổ trực ban đã bị khoanh vùng. — Tuấn bị bắt. Đầu dây im. — Địa điểm? — Bãi xe ngầm 57 Lý Thường Kiệt, ba giờ chiều. Hắn muốn ổ cứng. — Cháu không đi. — Cháu phải đi. — Linh. Ông gọi tên thật của tôi. Giọng ông nặng xuống. — Cháu bị gãy tay. Cháu đã làm quá đủ. Tôi nhìn ổ cứng Tuấn để lại. — Tuấn từng bỏ chạy bảy năm. Hôm qua anh ấy quay lại. Nếu hôm nay cháu bỏ anh ấy, cháu không khác gì hệ thống đã bỏ những người tố giác ngoài kia. Trung tá Thành im rất lâu. — Kế hoạch? — Cháu mang ổ cứng giả. Ổ thật đã nhân bản và gửi đến điểm chết. Nhưng Hoàng sẽ kiểm tra. Cần thứ khác để giữ hắn lại đủ lâu. — Thứ gì? Tôi nhìn cái cúc áo trên áo bệnh nhân. — Ông ta quá quen camera giấu trong áo. Lần này, camera không ở trên người cháu. — Ở đâu? — Trên người Tuấn. Tuấn không biết. Nhưng chiếc USB nhỏ tôi đưa anh lúc nửa đêm không chỉ chứa file dự phòng. Vỏ USB có gắn một thiết bị định vị và micro tầm gần. Nếu Hoàng chưa lục kỹ, nó vẫn còn trong túi áo anh. Nếu bị lục rồi, ít nhất tín hiệu cuối cùng cũng cho biết vị trí. Trung tá Thành thở ra. — Cháu đúng là không biết sợ. — Cháu biết. Cháu chỉ không để nó lái. Ba giờ kém mười lăm, tôi đứng trước tòa nhà 57 Lý Thường Kiệt. Tay phải bó bột giấu trong áo khoác rộng. Tay trái cầm túi xách. Bên trong túi là ổ cứng giả, ổ thật chỉ còn bản sao mã hóa đã được gửi đi. Trên người tôi không có camera, không có máy phát, không có thiết bị nào để Hoàng móc ra và cười. Vì mọi thứ cần ghi lại đang nằm ở nơi hắn không ngờ. Tôi bước xuống bãi xe ngầm. Mùi xăng, bê tông ẩm và kim loại cũ tràn vào phổi. Ở góc B2, dưới bóng đèn huỳnh quang chập chờn, Hoàng đang đứng cạnh một chiếc xe đen. Tuấn quỳ bên cạnh, tay bị trói sau lưng, miệng dán băng keo. Mặt anh bầm tím, nhưng mắt còn tỉnh. Khi thấy tôi, anh lắc đầu rất khẽ. Đừng đưa. Tôi bước tới. Hoàng mỉm cười. — Đúng giờ. Tôi thích người biết điều. — Thả anh ấy. — Ổ cứng trước. — Thả người trước. Hoàng rút dao gấp, đặt lên cổ Tuấn. Một vệt đỏ hiện ra. — Cô không ở vị trí mặc cả. Tôi nhìn Tuấn. Rồi nhìn Hoàng. — Ông cũng không. Nụ cười của Hoàng tắt. — Cô nói gì? — Nếu Tuấn chết, ổ cứng thật tự gửi sau mười phút. Nếu tôi chết, nó gửi ngay. Nếu ông nhận ổ giả và đi, nó cũng gửi. Ông chỉ có một cách: đứng đây, nói rõ ông muốn gì, xác nhận ông bắt cóc người, rồi hy vọng mình còn đường thỏa thuận. Hoàng nhìn tôi chằm chằm. — Cô đang ghi âm. — Ông cứ lục. Vinh bước tới, lục túi tôi, áo khoác, giày, cả lớp bột bó tay. Không có gì. Hoàng vẫn không yên tâm. Ông ta nhìn Tuấn, rồi giật túi áo anh. Tôi nín thở. Ông ta lấy ra chiếc USB nhỏ. Thiết bị. Hoàng nhìn nó. Rồi nhìn tôi. — Cái này là gì? Tôi im. Ông ta ném USB xuống đất, giẫm vỡ. Âm thanh *rắc* vang lên như một cái xương nhỏ. — Cô nghĩ tôi ngu à? Tín hiệu mất. Trong tai tôi, không có ai nói. Không có còi. Không có bước chân. Kế hoạch vừa gãy. Hoàng bước tới, giật túi xách khỏi tay tôi. — Ổ cứng thật đâu? — Không ở đây. Ông ta tát tôi. Cú tát làm tôi loạng choạng, cánh tay gãy va vào sườn đau đến tối mắt. — Tao không có thời gian chơi với mày. Ông ta ra hiệu cho Vinh. Vinh kéo Tuấn đứng dậy, dí súng vào lưng anh. — Mười giây. Nói ổ thật ở đâu, hoặc nó chết. Tôi nhìn Tuấn. Tuấn nhìn tôi. Trong mắt anh không còn sợ. Chỉ có xin lỗi. Tôi há miệng. Nhưng trước khi tôi nói, đèn bãi xe vụt tắt. Bóng tối đổ xuống. Một giọng đàn ông vang qua loa phóng thanh khẩn cấp của tòa nhà: — Tất cả đứng yên. Cơ quan điều tra đây. Hoàng quay phắt lại. Ánh đèn pha từ ba hướng bật sáng, chiếu thẳng vào bãi xe. Trung tá Thành bước ra từ sau cột bê tông. — Cảm ơn ông đã đập thiết bị của chúng tôi, Hoàng Văn Hiếu. Nó gửi đủ mười bảy phút âm thanh trước khi vỡ. Hoàng đứng sững. — Không thể. Tôi lau máu ở khóe miệng. — Ông quên một thứ. — Gì? — Bãi xe ngầm cũng có camera cứu hỏa. Không kết nối với hệ thống an ninh tòa nhà. Kết nối thẳng về phòng PCCC thành phố. Hoàng nhìn lên trần. Ngay trên đầu ông ta, một camera tròn màu trắng đang quay xuống. Từ đầu. Không phải do tôi gài. Không phải thiết bị bí mật. Chỉ là thứ ai cũng thấy nhưng không ai để ý. Hoàng buông dao. Lần đầu tiên, ông ta thật sự mất kiểm soát. — Bắn nó! Vinh vừa giơ súng, một tiếng nổ khô vang lên. Không phải súng thật. Đạn cao su từ đội đặc nhiệm bắn vào cổ tay hắn. Súng rơi xuống nền. Người của Thành ập vào từ bốn phía. Tuấn bị kéo ra sau. Hoàng bị đè xuống đất, hai tay bị còng sau lưng. Ông ta ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ ngầu. — Mày là ai? Tôi ngồi xuống trước mặt ông ta. — Người viết tin mèo trèo cây. Rồi tôi đứng dậy. Trong túi áo, ổ cứng giả vẫn còn. Ổ thật đã không bao giờ vào bãi xe. Bài báo cuối cùng cũng không cần tôi chết để được viết.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng