Ba ngày sau, cơ hội đến từ một điều khoản rất khô trong hợp đồng tiền thẩm định. Nếu Đông An nghi ngờ sai lệch tài chính, Phú Gia buộc phải cung cấp toàn bộ hồ sơ liên quan trong vòng bảy ngày: sổ sách kế toán, hợp đồng đầu vào, bảng lương, chứng từ thanh toán, hồ sơ cổ đông, dữ liệu camera phòng họp và log chỉnh sửa tài liệu. Khi văn bản yêu cầu kiểm toán đặc biệt được gửi đi, cả Phú Gia nháo nhào. Phú đọc xong, cười. “Đông An tưởng mình là ai?” Nhưng chiều hôm đó, ông ta vẫn gọi họp kín. Tôi đứng ngoài phòng họp, tay cầm bình trà. Cửa khép hờ vừa đủ để những mảnh câu rơi ra. “Làm lại hợp đồng tháng Một đến tháng Ba.” “Bảng lương giữ nguyên, nhưng đổi tài khoản mấy tên nhạy cảm.” “Hồ sơ cổ đông bỏ tên Hưng khỏi bản nộp.” Mai nói rất nhỏ: “Anh Phú, dữ liệu đã lưu trên hệ thống. Nếu chỉnh bây giờ sẽ có log.” Phú gắt: “Log thì xóa. Cô làm kế toán trưởng hay làm bà nội tôi?” Không ai nói nữa. Khi tôi mang trà vào, Phú liếc tôi. “Thằng tài xế cũng biết nghe lén à?” Tôi cúi đầu. “Dạ, em chỉ mang trà.” Phú cầm một tách, uống thử, rồi phun thẳng xuống sàn. “Đắng nghét.” Cả phòng im. Ông ta đặt tách trà xuống bàn, nhìn tôi. “Lau đi.” Mai ngẩng đầu, mắt mở to. Hoàng Anh nhìn sang chỗ khác. Tôi lấy khăn giấy, cúi xuống lau vệt trà dưới chân Phú. Phú nói chậm rãi: “Con người phải biết vị trí của mình. Tài xế thì lau sàn. Kế toán thì ký giấy. Còn người làm chủ thì quyết định ai được sống dễ.” Tôi không đáp. Tôi lau sạch vệt trà. Sau khi ra khỏi phòng, Mai nhắn: “Xin lỗi.” Tôi trả lời: “Không phải lỗi của chị. Ghi nhớ câu ông ta vừa nói.” Tối đó, tại văn phòng luật sư, Mai ký biên bản bàn giao dữ liệu kế toán cho Đông An với tư cách người cung cấp thông tin tự nguyện. Hạnh đóng dấu từng trang. “Chị Mai, từ giờ chị không gửi file qua Zalo, không gửi email cá nhân, không chụp lén thêm gì nữa. Mọi thứ đi qua kênh pháp lý. Phú muốn nói chị bán dữ liệu cũng khó.” Mai kéo khóa túi, lấy ra một ổ cứng. “Đây là bản backup sổ sách từ tháng Một năm ngoái đến giờ. Nhưng còn một cuốn sổ đen trong tủ sắt phòng Phú. Tôi từng thấy một lần. Trong đó ghi các khoản chuyển cho ‘chú Tư’, ‘anh Hưng’, ‘chi phí mềm ngân hàng’, ‘chi phí báo chí’.” Tôi hỏi: “Chị có vào được tủ đó không?” “Không. Chỉ Phú có mã.” Hạnh gõ bút xuống bàn. “Không cần đột nhập. Nếu Phú Gia nộp hồ sơ theo yêu cầu kiểm toán, họ phải ký cam kết trung thực. Nếu họ giấu, là vi phạm. Nếu họ đưa bản chỉnh sửa, ta đối chiếu với backup của chị Mai.” Tôi nhìn Hạnh. “Ý chị là ép họ tự nộp?” “Đúng.” Hạnh mỉm cười. “Đấu với dân làm giả giấy tờ, cách tốt nhất không phải lẻn vào lấy giấy thật. Mà là bắt họ ký xác nhận giấy giả.” Mai nhìn hai chúng tôi, vẻ chưa hiểu hết. Tôi thì hiểu. Một cái bẫy không cần dao, không cần súng. Chỉ cần một phòng họp, một bộ hồ sơ, và chữ ký của người quá tự tin. Bảy ngày sau, Phú Gia nộp bộ hồ sơ kiểm toán đặc biệt. Trên từng bản cam kết đều có chữ ký của Trần Văn Phú: “Thông tin trung thực, đầy đủ, chịu trách nhiệm trước pháp luật và đối tác thẩm định.” Khi bản scan gửi đến, Hạnh gọi cho tôi. “Cá cắn câu rồi.” Tôi hỏi: “Mai an toàn chưa?” “Chị ấy và mẹ đã được chuyển sang chỗ ở tạm. Nhưng Phú đang tìm.” “Cho người theo sát.” “Có rồi. Còn anh?” Tôi nhìn chiếc Lexus đang đậu dưới hầm. “Tôi vẫn ở trong miệng cá.” ---