Chương 11: Ly Cà Phê Đậm Nhất

Phú đứng bật dậy. “Tôi không tiếp tục buổi làm việc này.” Ông ta cầm điện thoại, bước ra cửa. Bảo vệ Đông An chặn lại. “Anh Phú, buổi làm việc đang được ghi hình và có đại diện pháp lý hai bên. Anh có quyền rời đi, nhưng việc từ chối ký biên bản sẽ được ghi nhận.” Phú quay lại, mắt đỏ lên. “Ghi nhận? Các người tưởng tôi sợ giấy tờ à?” Tôi nói: “Anh không sợ giấy tờ. Vì nhiều năm qua anh bắt giấy tờ nói dối thay anh. Hôm nay chúng chỉ nói lại bằng đúng giọng của anh thôi.” Phú chỉ tay vào mặt tôi. “Mày từ thằng pha cà phê bò lên được cái ghế này thì tưởng mình hơn tao?” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Không. Tôi chỉ nhớ rất rõ ly cà phê đầu tiên tôi pha ở Phú Gia bị chê nhạt.” Tôi bấm điều khiển. Màn hình hiện đoạn video trích từ camera phòng họp Phú Gia. Không phải video tôi ghi lén. Mà là bản sao lưu từ hệ thống camera nội bộ do chính Phú Gia cung cấp trong gói hồ sơ thẩm định an ninh. Trong video, Phú nói rõ: “Làm lại hợp đồng tháng Một đến tháng Ba. Bảng lương giữ nguyên, đổi tài khoản mấy tên nhạy cảm. Hồ sơ cổ đông bỏ tên Hưng ra khỏi bản nộp.” Phú chết lặng. Chị Hà che miệng. Mai nhắm mắt, nước mắt rơi xuống. Tôi nói: “Anh Phú, cảm ơn anh đã cung cấp hệ thống camera nội bộ cho Đông An theo yêu cầu kiểm toán. Trong đó có cả bản sao lưu phòng họp.” Luật sư của Phú đứng phắt dậy: “Thân chủ của tôi cần trao đổi riêng.” Phú không nghe. Ông ta bấm điện thoại. “Chú Tư.” Không ai bắt máy. Ông ta bấm lại. Lần thứ hai. Lần thứ ba. Vẫn không. Tôi đặt thêm một văn bản lên bàn. “Có lẽ ông ấy đang bận. Sáng nay, Đông An đã gửi bộ hồ sơ liên quan đến Nguyễn Văn Hưng — người đứng tên cổ đông sáng lập không góp vốn — cho cơ quan có thẩm quyền. Ngân hàng tài trợ cũng đã tạm dừng giải ngân và báo cáo giao dịch đáng ngờ.” Phú nhìn tôi như muốn lao tới. “Nguyễn Văn Hưng không liên quan.” “Vậy anh giải thích thế nào về tài khoản nhận lương ảo trùng với tài khoản nhận chuyển khoản ‘chi phí hỗ trợ dự án’?” Tôi bấm tiếp. Sao kê đối chiếu từ phía ngân hàng tài trợ hiện lên — dữ liệu ngân hàng cung cấp trong quá trình thẩm định tín dụng, không phải tôi lén lấy. Dòng tiền chạy từ Phú Gia sang công ty vỏ bọc, rồi vào tài khoản cá nhân, rồi rút tiền mặt. Không còn ai nói gì. Phú lùi lại, lưng chạm ghế. Hoàng Anh nhìn ông ta, giọng khàn đi: “Anh Phú, anh bắt tụi tôi ký bao nhiêu giấy tờ mà không nói gì. Anh nói công ty là nhà. Nhưng anh định đốt nhà rồi đổ cho tụi tôi chết cháy.” Phú quay sang gằn giọng: “Mày ăn lương tao!” Mai ngẩng lên. “Anh Dũng cũng từng ăn lương anh. Rồi anh đổ cho anh ấy biển thủ đến mức anh ấy chết.” Câu đó khiến không khí trong phòng như bị ai rút sạch. Lần đầu tiên, mặt Phú lộ ra một vết nứt thật sự. Tôi đặt tấm ảnh của Dũng lên bàn. “Chúng tôi đã liên hệ gia đình anh Dũng. Những hồ sơ từng dùng để tố anh ấy có nhiều dấu hiệu bị làm giả. Vụ đó cũng sẽ được rà soát lại.” Phú ngồi phịch xuống ghế. Ngoài cửa, tiếng bước chân vang lên. Đại diện cơ quan điều tra kinh tế, cán bộ thuế và kiểm sát viên bước vào. Hạnh đứng lên, đưa bộ hồ sơ niêm phong. “Chúng tôi đại diện bên cung cấp thông tin và đối tác thẩm định. Toàn bộ tài liệu đã được chuẩn bị theo danh mục.” Phú đứng bật dậy. “Các anh không có quyền—” Cán bộ điều tra đưa giấy mời làm việc ra. “Ông Trần Văn Phú, đề nghị ông phối hợp làm việc về dấu hiệu gian lận tài chính, trốn thuế và làm giả hồ sơ giao dịch tại Công ty TNHH Địa ốc Phú Gia.” Phú quay sang luật sư. Luật sư tránh ánh mắt ông ta. Tôi biết khoảnh khắc đó mới là cú vả mặt thật sự. Không phải lúc bằng chứng hiện lên màn hình. Mà là lúc những người từng đứng sau Phú bắt đầu lùi lại. Phú rút điện thoại, bấm số chú Tư thêm lần nữa. Một giọng tự động vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Hoàng Anh bật cười một tiếng rất nhỏ, rồi lập tức cúi đầu. Chị Hà run run nói: “Anh Phú… vậy những hồ sơ em ký…” Phú quát: “Câm miệng!” Mai đứng dậy. “Không ai câm nữa đâu.” Cô bước đến trước mặt Phú, đặt bản tường trình của mình lên bàn. “Ba năm qua tôi câm vì sợ. Anh dùng mẹ tôi, dùng công việc, dùng cái chết của anh Dũng để dọa tôi. Nhưng hôm nay tôi ký tên mình vào sự thật. Anh muốn kiện tôi thì cứ kiện. Tôi sẽ ra tòa nói lại từng chữ.” Phú nhìn cô, môi mấp máy nhưng không ra tiếng. Tôi cúi xuống nhặt cây bút dưới đất, đặt lại trước mặt Phú. “Anh Phú, lần đầu tôi vào Phú Gia, anh bảo làm sai một trang giấy có khi hỏng cả hợp đồng trăm tỷ.” Tôi đẩy biên bản về phía ông ta. “Hôm nay anh đúng. Chỉ khác là trang giấy sai đó do chính anh ký.” Phú nhìn tôi. “Mày nghĩ mày sạch lắm à? Mày cũng giả danh, cũng nói dối, cũng đeo mặt nạ.” Tôi đáp: “Đúng. Tôi có đeo mặt nạ. Nhưng mặt nạ của tôi để bước vào nơi anh khóa cửa. Còn mặt nạ của anh để che những người anh đẩy xuống dưới bánh xe.” Phú cười khản. “Công lý à? Đừng nói đạo lý với tao.” “Tôi không nói đạo lý.” Tôi nhìn màn hình vẫn còn hiện bảng lương ảo. “Tôi nói số liệu.” Câu đó làm cả phòng im lặng. Cán bộ điều tra tiến lên. “Ông Phú, mời ông đi cùng chúng tôi.” Lâm ngoài cửa định bước vào, nhưng bảo vệ Đông An và công an đã chặn lại. Khuôn mặt lạnh lùng của hắn lần đầu có vẻ hoang mang. Phú bị dẫn ra khỏi phòng. Khi đi ngang tôi, ông ta dừng lại. “Tao vẫn không hiểu. Mày nhịn được kiểu gì?” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi không nhịn. Tôi ghi nhớ.” Phú bị đưa đi. Cửa phòng họp đóng lại. Không ai vỗ tay. Không ai reo hò. Nhưng trong căn phòng đó, những người từng cúi mặt nhiều năm cuối cùng cũng dám ngẩng đầu. Hoàng Anh bước tới trước mặt tôi. Anh ta nhìn xuống bàn tay mình, rồi nói: “Xin lỗi. Ly cà phê hôm đó…” Tôi ngắt lời: “Anh không nợ tôi ly cà phê. Anh nợ công ty một lời khai trung thực.” Hoàng Anh gật đầu. “Tôi sẽ khai.” Mai ngồi xuống ghế, bật khóc. Không phải tiếng khóc sợ hãi. Là tiếng khóc của người vừa đặt được tảng đá trên ngực xuống bàn. ---

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng