Phú không ngu. Ông ta biết có người đang đẩy mình vào góc. Và kẻ như Phú, khi ngửi thấy nguy hiểm, việc đầu tiên không phải bỏ chạy. Mà là tìm người chết thay. Sáng thứ Hai, Mai bị gọi vào phòng họp trước toàn bộ bộ phận kế toán, hành chính và kinh doanh. Tôi đứng ngoài cửa với vai trò tài xế chờ lệnh, nhưng Phú cố tình không đóng cửa. Ông ta muốn mọi người nghe. Trên màn hình là một bảng chi phí bị đánh dấu đỏ. “Lê Thị Mai,” Phú nói, giọng bình thản. “Cô giải thích thế nào về những khoản chi sai mã số thuế này?” Mai đứng giữa phòng, mặt trắng bệch. “Anh Phú, những chứng từ này đều do anh duyệt. Em chỉ nhập theo phiếu đã ký.” Phú cười. “Ý cô là tôi bảo cô làm sai?” “Em không nói vậy. Nhưng—” “Không nhưng.” Phú đập tay xuống bàn. “Cô là kế toán trưởng. Chữ ký của cô nằm trên chứng từ. Nếu có sai phạm, người chịu trách nhiệm đầu tiên là cô.” Hoàng Anh ngồi cuối bàn, sắc mặt khó coi. Chị Hà cúi đầu, không dám nhìn Mai. Phú ném một tờ giấy về phía cô. “Viết bản tường trình. Nhận trách nhiệm do sơ suất nghiệp vụ. Công ty sẽ xem xét cho nghỉ việc êm đẹp. Nếu cô cứng đầu, tôi chuyển hồ sơ sang công an vì làm giả chứng từ.” Mai nhìn tờ giấy. Tay cô run, nhưng không cầm bút. Phú nghiêng đầu. “Mẹ cô vừa ra viện đúng không? Người già mà nghe con gái dính án kinh tế chắc sốc lắm.” Câu đó làm Mai ngẩng phắt lên. Tôi bước vào trước khi mình kịp suy nghĩ. “Anh Phú, xe đã sẵn sàng.” Phú quay sang, mắt lạnh đi. “Tao gọi mày vào chưa?” “Dạ chưa. Nhưng anh có lịch ngân hàng mười giờ.” Phú nhìn tôi vài giây. Rồi cười. “À. Thằng tài xế cũng biết nhắc lịch.” Ông ta đứng dậy, đi đến trước mặt tôi. “Hay mày nhắc luôn cho tao biết, chuyện công ty ai đúng ai sai?” Tôi cúi đầu. “Dạ, em không biết.” “Biết thì cũng không đến lượt mày nói.” Phú vỗ nhẹ lên má tôi hai cái. Không mạnh. Nhưng đủ để cả phòng thấy. “Nhớ vị trí của mình.” Tôi không tránh. Mai nhìn tôi, mắt đỏ lên. Phú quay lại chỉ vào tờ giấy. “Mai, trước năm giờ chiều, tôi cần bản tường trình.” Khi Phú ra khỏi phòng, tôi đi theo. Sau lưng tôi, Mai vẫn đứng yên. Không cầm bút. Tối đó, tại văn phòng luật sư, Mai ký một bản tường trình khác. Không phải bản nhận tội. Mà là bản xác nhận toàn bộ quy trình Phú chỉ đạo lập chứng từ giả, kèm danh mục email, bảng lương, phiếu chi, người tham gia và thời gian cụ thể. Hạnh đóng dấu từng trang. “Chị Mai, từ giờ mọi thứ chị nói sẽ được bảo vệ theo thỏa thuận cung cấp thông tin cho bên thẩm định. Nhưng chị phải chuẩn bị tinh thần. Phú sẽ đánh rất mạnh.” Mai cầm bút, tay vẫn run. “Tôi run vì sợ. Nhưng tôi ký vì tôi không muốn chết giống anh Dũng.” Tôi nhìn chữ ký của cô trên trang cuối. Đó là lúc tôi biết: Mai không còn là điểm yếu. Cô đã trở thành mảnh ghép khiến Phú không thể thoát. ---