Chín giờ sáng, Trần Văn Phú bước vào phòng họp tầng hai mươi của Đông An với nụ cười của người đã luyện trước gương. Đi sau ông ta là luật sư riêng, chị Hà, Hoàng Anh và hai nhân viên kế toán. Lâm đứng ngoài cửa, nhưng bảo vệ Đông An chặn lại. “Người không có tên trong danh sách không được vào.” Lâm cau mặt. Phú phẩy tay. “Đợi ngoài.” Ông ta bước vào, nhìn quanh. Hội đồng thẩm định Đông An ngồi một bên. Đơn vị kiểm toán độc lập ngồi một bên. Luật sư Hạnh ngồi cạnh Mai. Mai xuất hiện khiến Phú hơi khựng. Nhưng ông ta lấy lại vẻ mặt rất nhanh. “À, cô Mai cũng ở đây. Tốt. Cô ấy là người nắm sổ sách, có gì hỏi cô ấy.” Rồi cửa mở lần nữa. Tôi bước vào. Không sơ mi tập sự. Không áo tài xế. Tôi mặc vest đen, thẻ đại diện Đông An cài trên ngực. Hoàng Anh đang uống nước thì sặc. Chị Hà nhìn tôi như nhìn thấy người chết sống lại. Nụ cười của Phú đông cứng trên mặt. Tôi đặt một tập hồ sơ xuống đầu bàn. “Chào anh Phú. Tôi là Hoàng Minh Quân, kiểm toán viên đặc biệt của Ban kiểm soát Tập đoàn Đông An. Cảm ơn anh đã đến buổi đối chiếu.” Phú nhìn tôi chằm chằm. “Mày chơi tao.” Chủ tịch Đông An nhíu mày. “Anh Phú, đề nghị giữ ngôn ngữ chuyên nghiệp.” Phú ngồi xuống, cài lại nút áo vest. “Được. Làm việc.” Tôi bật màn hình. Slide đầu tiên hiện bộ hồ sơ Phú Gia nộp cho Đông An. “Đây là báo cáo doanh thu quý một. Anh Phú xác nhận trung thực?” Phú cười lạnh. “Có chữ ký của tôi rồi.” “Xin anh xác nhận bằng lời trước hội đồng.” Ông ta nhìn quanh phòng. “Trung thực.” Tôi bấm slide tiếp theo. Một bảng đối chiếu hiện lên. Cùng một hợp đồng, hai phiên bản. Bản backup của kế toán và bản Phú Gia nộp. Ngày tạo file khác nhau. Người chỉnh sửa khác nhau. Giá trị hợp đồng bị tăng từ 600 triệu lên 2 tỷ. Phú nói ngay: “Kế toán nhập nhầm.” Tôi quay sang Mai. “Chị Mai, chị có nhập nhầm không?” Mai đứng dậy. Giọng cô run, nhưng rõ: “Tôi không nhập nhầm. Bản gốc được lập ngày 12/02. Ngày 18/06, theo chỉ đạo của anh Phú, bộ phận kế toán bị yêu cầu tạo bản mới để nộp cho Đông An.” Phú đập bàn. “Cô nói láo!” Hạnh đặt một biên bản lên bàn. “Đây là tường trình có ký tên, kèm dữ liệu hệ thống và email phân công. Chúng tôi đã lập vi bằng việc truy xuất email trước khi tài khoản của chị Mai bị khóa.” Luật sư của Phú lên tiếng: “Dữ liệu nội bộ bị lấy ra ngoài trái phép. Tôi phản đối việc sử dụng.” Tôi gật đầu. “Vì vậy chúng tôi không dùng dữ liệu đó làm căn cứ duy nhất. Xin mời xem slide tiếp.” Màn hình hiện văn bản Phú Gia tự nộp, có chữ ký Phú, kèm metadata cho thấy file được chỉnh sửa sau ngày Đông An gửi yêu cầu kiểm toán đặc biệt. “Đây là tài liệu do chính Phú Gia gửi qua cổng dữ liệu của Đông An. Không phải lấy lén. Không phải rò rỉ. Anh Phú, anh có phủ nhận việc công ty anh đã nộp file này không?” Phú im. Tôi bấm tiếp. Bảng lương ảo. Bảy cái tên. Bảy tài khoản. Một tài khoản liên quan đến Nguyễn Văn Hưng. Hoàng Anh đứng dậy. “Tôi xác nhận phòng kinh doanh không có người tên Nguyễn Văn Hùng và Lê Thị Hoa. Nhưng lương hai người này vẫn được tính vào chi phí đội tôi suốt nhiều tháng.” Phú quay phắt lại. “Hoàng Anh!” Hoàng Anh nuốt nước bọt. “Anh Phú, tôi sợ anh nhiều năm rồi. Nhưng tôi không muốn ký đơn đổ tội cho chị Mai.” Cả phòng im phăng phắc. Tôi bấm slide cuối của phần một. Ảnh bản nháp đơn tố cáo Mai do Phú Gia soạn sẵn, có ghi chú: “Đẩy trách nhiệm kế toán. Không nhắc Phú.” Lần này, ngay cả luật sư của Phú cũng không nói gì. Phú cười, nhưng nụ cười đã méo. “Các người nghĩ vậy là đủ hạ tôi?” Tôi nhìn ông ta. “Chưa. Đây mới là phần cho Đông An.” Tôi đặt một phong bì niêm phong lên bàn. “Còn đây là hồ sơ chúng tôi sẽ chuyển cho cơ quan chức năng sau buổi họp này.” ---