Chương 2: Mỹ Nhân Phố Hiến & Cú Bắt Đầu
Sáng sớm ngày thứ hai, Trần Huy bắt chuyến xe buýt sớm từ Cầu Giấy băng qua cầu Thăng Long để sang huyện Đông Anh.
Nắng sớm trải dài trên những cánh đồng ngô xanh mướt trải dọc hai bên đê sông Hồng, nhưng bầu không khí ngột ngạt của những tin đồn sáp nhập địa giới hành chính đã bắt đầu len lỏi vào từng quán trà đá ven đường.
Người ta xì xào bàn tán, mắt sáng rực khi nói về những mảnh ruộng sắp hóa vàng.
Trần Huy đi bộ dọc theo con đường đất gồ ghề của xã Vĩnh Ngọc.
Quần tây sờn gối, đôi giày vải bám đầy bụi đỏ, nhưng tư thế đi của anh lại thẳng tắp, phong thái toát lên sự tự tin của một vị tướng đang khảo sát chiến trường.
Anh dừng chân trước một vùng đầm lầy hoang vu, nước đen ngòm, cỏ dại mọc lút đầu người.
Ít ai ngờ rằng, chỉ vài năm nữa, ngay trên mảnh đất sình lầy này sẽ là chân cầu Nhật Tân đồ sộ — huyết mạch giao thông nối liền trung tâm thủ đô với sân bay quốc tế Nội Bài.
Cách đó không xa, một chiếc Toyota Camry đời 2007 màu đen sang trọng đỗ xịch bên lề đường đất.
Cửa xe mở ra, một cô gái bước xuống, thu hút toàn bộ ánh nhìn của người dân xung quanh.
Nguyễn Thanh Vy — ái nữ duy nhất của Tập đoàn Xây dựng Thanh Bình.
Cô diện chiếc quần tây công sở ôm sát, áo sơ mi trắng cao cấp sơ vin gọn gàng, mái tóc đen dài gợn sóng xõa ngang vai.
Đôi giày cao gót màu nude của cô giẫm nhẹ lên thảm cỏ dại, gương mặt thanh tú toát lên vẻ kiêu sa nhưng chân mày hơi nhíu lại trước khung cảnh hoang vu đầy bùn đất.
"Tiểu thư, theo báo cáo của phòng dự án, khu vực này chỉ là đất nông nghiệp trũng thấp, không có giá trị khai thác thương mại lâu dài.
Chúng ta nên tập trung vào quỹ đất dọc đường vành đai 3 bên phía Cầu Giấy thì hơn."
Một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm, tay cầm tập hồ sơ dày cộp, vừa che ô cho cô vừa cẩn thận báo cáo.
"Tôi biết."
Nguyễn Thanh Vy cất giọng thanh tao nhưng lạnh lùng, đôi mắt phượng quét qua vùng đầm lầy: "Nhưng ba tôi nói quy hoạch Hà Nội sắp có biến động lớn.
Chúng ta phải đi trước một bước.
Tuy nhiên... cái đầm lầy này thì đúng là quá tệ."
"Nó không tệ chút nào.
Ngược lại, đây chính là mỏ vàng ròng lớn nhất Đông Anh trong mười năm tới."
Giọng nói trầm ấm của Trần Huy đột ngột vang lên từ phía sau.
Nguyễn Thanh Vy giật mình, xoay người lại.
Đôi mắt sắc sảo của cô quét qua một lượt từ đôi giày vải bám bụi đến chiếc áo thun đơn giản của Huy.
Sự xuất hiện đột ngột của một thanh niên nghèo khó nói lời giật gân khiến cô không khỏi cảnh giác.
"Anh là ai?
Làm sao anh vào được khu vực khảo sát của chúng tôi?"
Người trợ lý trung niên bước lên chắn trước Thanh Vy, giọng đầy khó chịu.
Trần Huy thản nhiên mỉm cười, bước đến gần mép đầm lầy, chỉ tay về phía lòng sông Hồng lộng gió: "Tôi là ai không quan trọng.
Quan trọng là cô Nguyễn Thanh Vy đây đang tìm kiếm một cơ hội để chứng minh năng lực với cha mình trước cuộc họp hội đồng quản trị vào tháng sau đúng không?
Tập đoàn Thanh Bình đang kẹt vốn tại dự án Nam Thăng Long, nếu cô đầu tư sai lầm vào đất Cầu Giấy vốn đã bị thổi giá quá cao, Thanh Bình sẽ lâm vào khủng hoảng thanh khoản."
Ánh mắt Nguyễn Thanh Vy co rút lại.
Tin tức về việc tập đoàn Thanh Bình kẹt vốn là bí mật nội bộ cực kỳ nghiêm ngặt, tại sao gã thanh niên lạ mặt này lại nắm rõ như lòng bàn tay?
Cô giơ tay ra hiệu cho người trợ lý lùi lại, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Anh biết rất nhiều thứ đấy.
Nhưng nói suông ai cũng nói được.
Anh dựa vào đâu mà bảo cái đầm lầy hôi hám này là mỏ vàng?"
Trần Huy nhặt một viên sỏi dưới chân, ném mạnh xuống lòng đầm lầy kêu bõm một tiếng: "Tôi không nói suông.
Cô nhìn kỹ đi.
Vị trí này đối diện thẳng sang khu vực Phú Thượng bên kia sông.
Theo quy hoạch chi tiết mà Bộ Giao thông Vận tải sắp thông qua, cây cầu dây văng lớn nhất Việt Nam mang tên Nhật Tân sẽ được đặt mố cầu và đường dẫn ngay chính tại vị trí đầm lầy này.
Chiều rộng mặt cầu lên tới 43 mét với 8 làn xe.
Khi cầu hoàn thành, khoảng cách từ đây vào trung tâm Hà Nội chỉ còn chưa đầy 10 phút chạy xe.
Lúc đó, đất đầm lầy này sẽ biến thành đất vàng thương mại, giá trị tăng không dưới năm mươi lần."
Thanh Vy khịt mũi nhẹ, khoanh hai tay trước ngực, tỏ vẻ không tin: "Nực cười.
Dự án cầu Nhật Tân vẫn còn nằm trên giấy và tranh cãi về mặt tài chính giữa JICA Nhật Bản và chính phủ Việt Nam.
Làm sao một người như anh lại dám khẳng định mố cầu sẽ đặt ở đây?"
"Nếu cô không tin, chúng ta có thể thử nghiệm ngay lập tức."
Trần Huy nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt tràn đầy sự tự tin tuyệt đối: "Hiện tại, lô đất đầm lầy rộng hơn hai mẫu này đang thuộc quyền quản lý của ông Lê Văn Tám, một đầu nậu đất địa phương đang muốn bán tháo vì nợ ngân hàng Agribank Đông Anh.
Giá ông ta đưa ra là năm trăm triệu đồng cho toàn bộ diện tích.
Tôi sẽ giúp cô thương lượng mua đứt mảnh đất này với giá bốn trăm triệu ngay trong sáng nay.
Chỉ cần qua ngày mai, khi thông tin khảo sát địa chất mố cầu chính thức rò rỉ trên báo chí, giá trị lô đất này sẽ tăng ít nhất 50% chỉ sau một đêm."
Nguyễn Thanh Vy im lặng.
Sự điềm tĩnh, kiến thức chuyên môn sâu sắc và ánh mắt sắc bén của Trần Huy có một sức hút kỳ lạ, khiến cô — một người vốn cực kỳ lý tính và đa nghi — cũng phải lung lay.
Cô suy nghĩ nhanh chóng.
Bốn trăm triệu đối với tập đoàn Thanh Bình hay cá nhân cô chỉ là một khoản tiền nhỏ, nhưng nếu những gì anh ta nói là sự thật...
"Được!"
Thanh Vy quyết định nhanh chóng, đôi mắt phượng ánh lên tia nhìn sắc sảo: "Tôi sẽ cho anh cơ hội dẫn đường.
Nếu anh giúp tôi mua được với giá bốn trăm triệu và ngày mai giá trị của nó biến động như anh nói, tôi sẽ tin anh.
Bằng không, tôi sẽ khiến anh không thể đặt chân vào giới bất động sản Hà Nội này nữa."
Trần Huy mỉm cười nhẹ: "Thỏa thuận thành công."
Nửa giờ sau, tại một quán trà đá lụp xụp gần ủy ban xã Vĩnh Ngọc, Trần Huy và Nguyễn Thanh Vy đối diện với Lê Văn Tám — gã đầu nậu đất trung niên với làn da đen sạm và hàm răng xỉn màu vì khói thuốc.
Trên bàn là ấm trà nóng tỏa khói nghi ngút và bản hợp đồng chuyển nhượng đất viết tay đã ố màu.
"Cơ hội cuối cho hai người đấy.
Đúng năm trăm triệu, không bớt một cắc!
Ngân hàng sắp siết nợ tôi rồi, không mua thì tôi bán cho người khác!"
Lão Tám đập tay lên đùi, giọng đầy sốt ruột nhưng mắt lại láo liên nhìn Thanh Vy như muốn dò xét hầu bao của cô.
Trần Huy thong thả nhấp một ngụm trà nóng, đặt chiếc ly thủy tinh xuống bàn gỗ kêu cạch một tiếng nhỏ, rồi chậm rãi nói: "Chú Tám, chú không cần phải diễn kịch trước mặt chúng cháu.
Khoản nợ bốn trăm triệu của chú tại Agribank Đông Anh đã quá hạn ba tháng, ngày kia là hạn cuối cùng để ngân hàng phát mãi tài sản.
Hơn nữa, lô đất đầm lầy này của chú là đất nông nghiệp trũng, chưa được chuyển đổi mục đích sử dụng sang đất thổ cư, theo Luật Đất đai 2003 thì không được phép thế chấp ngân hàng một cách chính quy.
Agribank chỉ đang nhận thế chấp dưới dạng tài sản bảo đảm bổ sung của doanh nghiệp chú.
Nếu bị phát mãi đấu giá, với vị trí sình lầy này, chú không thu về nổi hai trăm triệu để trả nợ."
Lão Tám trợn trừng mắt, điếu thuốc trên môi suýt rơi xuống đất.
Gương mặt lão biến sắc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán: "Cháu... cháu nói cái gì thế?
Tôi..."
"Cháu đưa ra giải pháp tốt nhất cho chú."
Trần Huy đẩy xấp tài liệu về phía lão: "Bốn trăm triệu đồng tiền mặt.
Cô Nguyễn Thanh Vy đây sẽ ký hợp đồng mua đứt và giải ngân trực tiếp bằng séc tiền mặt của Vietcombank ngay tại phòng giao dịch Đông Anh trong vòng một tiếng nữa để chú kịp nộp vào Agribank xóa nợ trước khi bị đưa vào nhóm nợ xấu.
Chú giữ lại được uy tín doanh nghiệp, còn chúng cháu chịu rủi ro ôm mảnh đất đầm lầy này.
Quyết định trong ba phút, chú Tám."
Nguyễn Thanh Vy ngồi bên cạnh, chứng kiến từng câu thoại sắc lẹm, nắm thóp tâm lý đối thủ một cách hoàn hảo của Trần Huy mà trong lòng không khỏi chấn động.
Sự tinh quái và chuyên nghiệp này không thể có ở một thanh niên bình thường.
Lão Tám cắn răng, gương mặt vặn vẹo đầy đau khổ, cuối cùng đập mạnh tay xuống bàn: "Được!
Bốn trăm triệu!
Ký!"
Sáng hôm sau, lúc sáu giờ ba mươi phút.
Nguyễn Thanh Vy đang ngồi trong văn phòng làm việc sang trọng tại tòa nhà Thanh Bình Group.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Người trợ lý trung niên hôm qua lao vào phòng, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích, tay cầm tờ báo Thời báo Kinh tế Việt Nam còn thơm mùi mực in.
"Tiểu thư!
Trúng rồi!
Trúng lớn rồi!"
Người trợ lý run rẩy đặt tờ báo lên bàn làm việc của cô, chỉ vào trang nhất: "Bộ Giao thông Vận tải vừa chính thức công bố phê duyệt địa điểm khảo sát địa chất đầu tiên cho dự án cầu Nhật Tân.
Vị trí mố cầu phía Bắc nằm ngay... ngay sát lô đất đầm lầy Vĩnh Ngọc chúng ta vừa mua hôm qua!"
Nguyễn Thanh Vy đứng bật dậy, chiếc bút máy cao cấp trên tay rơi xuống mặt bàn gỗ mahogany kêu cạnh một tiếng.
Cô giật lấy tờ báo, đọc chăm chú từng dòng chữ.
Trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực.
"Ngay lập tức, sáng nay đã có ba nhóm đầu cơ từ trung tâm kéo sang Đông Anh lùng sục mua lại lô đất của chúng ta.
Họ đã trả giá tới sáu trăm triệu đồng, tăng đúng 50% so với số tiền bốn trăm triệu chúng ta bỏ ra hôm qua!"
Người trợ lý nuốt nước bọt, giọng đầy thán phục: "Cậu thanh niên Trần Huy đó... thực sự là thần nhân!"
Nguyễn Thanh Vy đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn ra bầu trời Hà Nội đang bừng sáng.
Lòng cô ngập tràn sóng gió.
Sự hoài nghi hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một sự chấn động sâu sắc trước tầm nhìn và tài năng của Trần Huy.
Một kế hoạch lớn bắt đầu hình thành trong tâm trí người con gái kiêu sa ấy.