Chương 8: Vua Đất Hà Thành
Mùa thu năm 2009, bầu trời Đông Anh trong vắt không một gợn mây, những dải nắng vàng hanh hao nhẹ nhàng rót xuống lòng sông Hồng lộng gió. Tiếng còi hơi vang dội cùng tiếng động cơ của hàng trăm chiếc xe ủi, xe lu khổng lồ đang hoạt động rầm rộ trên đại công trường sát đê Vĩnh Ngọc. Dự án cầu Nhật Tân và đại lộ Võ Nguyên Giáp chính thức khởi công xây dựng trong không khí cờ hoa rực rỡ, đánh dấu sự trỗi dậy mạnh mẽ của vùng đất vàng Đông Anh.
Nhờ đi trước đón đầu quy hoạch một cách thần kỳ và gom sạch các vị trí đắc địa nhất ngay chân mố cầu phía Bắc, Siêu Quỹ Đất Đông Anh của Trần Huy và Nguyễn Thanh Vy đã nắm giữ hơn hai mươi mẫu đất vàng thương mại. Khi dự án cầu khởi công, giá trị các lô đất này lập tức phi mã tăng vọt gấp mười lần, biến Siêu Quỹ Đất thành một đế chế bất động sản hùng mạnh có tổng tài sản ròng vượt quá hai nghìn tỷ đồng. Trần Huy — từ một thanh niên nghèo khó bị giang hồ siết nhà — giờ đây đã vươn lên thành tỷ phú đô la trẻ tuổi nhất thủ đô, được giới tài phiệt đất đai tôn kính gọi bằng cái tên đầy trọng vọng: 'Vua Đất Hà Thành'.
Chiều muộn hôm đó, sau khi kết thúc buổi lễ động thổ hoành tráng, Trần Huy cùng Nguyễn Thanh Vy lặng lẽ rời khỏi đám đông ồn ào. Hai người tản bộ dọc theo bãi cát bồi ven sông Hồng, nơi làn nước đỏ nặng phù sa lấp lánh như dát vàng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
Thanh Vy diện chiếc váy lụa màu hồng nhạt thướt tha, mái tóc đen dài bay bay trong gió sông lồng lộng. Cô không còn mang vẻ lạnh lùng, kiêu sa của một phó tổng giám đốc tập đoàn xây dựng lớn, mà lúc này trông dịu dàng, e ấp như một thiếu nữ đang chìm đắm trong hạnh phúc lứa đôi. Trần Huy đi bên cạnh cô, gương mặt phong trần ngập tràn nụ cười ấm áp, bình yên sau mọi giông bão.
"Huy... anh nhìn kìa, đẹp quá." Vy dừng chân, chỉ tay về phía mặt trời đỏ ối đang từ từ lặn xuống sau rặng núi Tam Đảo xa xăm, nhuộm đỏ cả một vùng trời sông nước.
Trần Huy đứng sát bên cô, hít thở bầu không khí trong lành của sông nước quê hương: "Đúng vậy, rất đẹp. Nhưng đối với tôi, cảnh đẹp này không thể sánh bằng nụ cười của cô hôm nay."
Vy đỏ mặt, cúi đầu khẽ mỉm cười e thẹn. Đôi bàn tay ngọc ngà của cô khẽ chạm nhẹ vào tay anh, rồi chủ động đan chặt các ngón tay vào nhau đầy tin cậy. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ bờ rì rào và tiếng gió thổi nhẹ qua những khóm lau sậy, Vy ngước nhìn anh, đôi mắt phượng tràn đầy sự rung động tự nguyện sâu sắc:
"Huy, hôm nay tôi muốn nói với anh một điều từ tận đáy lòng. Cha tôi muốn liên minh này tồn tại vì lợi ích kinh tế của tập đoàn Thanh Bình, và vì dòng họ muốn có một chàng rể tài năng để kế thừa sự nghiệp. Nhưng đối với tôi... mối liên kết này không liên quan gì đến tiền bạc hay tập đoàn cả. Tôi rung động trước anh vì sự tử tế, chính trực, đức độ và sự kiên định che chở cho gia đình và người dân nghèo của anh trước giông bão. Vy yêu anh vì chính con người anh, Trần Huy."
Lời tỏ tình ngọt ngào, chân thành của người con gái kiêu sa khiến Trần Huy xúc động sâu sắc. Anh xoay người lại, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai gầy gò của cô, kéo cô vào lòng che chở. Vy ngoan ngoãn tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của anh, lắng nghe tiếng nhịp tim đập dồn dập đầy hạnh phúc của người đàn ông cuộc đời mình dưới ánh hoàng hôn lãng mạn.
Tối hôm đó, tại khán phòng chính của trung tâm hội nghị quốc tế Hà Nội.
Đại tiệc mừng công và kỷ niệm một năm thành lập Siêu Quỹ Đất Đông Anh đang diễn ra vô cùng xa hoa, lộng lẫy. Hàng trăm vị khách quý thuộc giới tài phiệt bất động sản, các siêu tỷ phú thủ đô, đại diện các ngân hàng lớn và giới chức thành phố đều có mặt đông đủ để chúc mừng sự thành công ngoài mong đợi của liên minh Thanh Bình — Siêu Quỹ Đất.
Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu sáng lấp lánh khắp hội trường rộng lớn. Nguyễn Thanh Vy lộng lẫy trong chiếc đầm dạ hội cúp ngực màu đỏ mận quý phái, tay khoác chặt tay Trần Huy bước lên sân khấu chính trước hàng trăm ống kính máy quay chớp nháy liên hồi.
"Kính thưa các quý vị cổ đông, các đối tác chiến lược và toàn thể giới truyền thông." Thanh Vy cất giọng tự hào, dõng dạc qua hệ thống âm thanh hiện đại: "Sự thành công của Siêu Quỹ Đất Đông Anh hôm nay không chỉ là sự nỗ lực của tập đoàn Thanh Bình, mà phần lớn là nhờ vào tầm nhìn chiến lược vĩ đại và sự lãnh đạo tài ba của một người đàn ông vô cùng đặc biệt đối với tập đoàn... và đặc biệt nhất đối với cá nhân tôi."
Cô quay sang nhìn Trần Huy, đôi mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh và tình yêu tự nguyện vô bờ bến. Cô nâng ly rượu vang đỏ lên, cất giọng ngọt ngào đầy kiêu hãnh trước toàn thể giới tài phiệt thủ đô:
"Hôm nay, trước sự chứng kiến của tất cả các quý vị, tôi xin trân trọng giới thiệu anh Trần Huy — người đồng sáng lập, vị vua đất của Đông Anh — chính là vị hôn phu chính thức của Nguyễn Thanh Vy tôi!"
Thanh Vy quay sang ôm lấy cổ Trần Huy, khẽ ghé sát tai anh thầm thì một tiếng vô cùng ngọt ngào, ấm áp nhưng đủ để chiếc micro truyền đi khắp hội trường: "Cảm ơn chồng yêu vì tất cả những gì anh đã làm cho em và gia đình..."
Cả hội trường im lặng trong một giây vì chấn động, rồi lập tức bùng nổ một trận vỗ tay reo hò rầm rộ, vang dội chưa từng có. Tiếng pháo hoa giấy nổ vang rực rỡ, những dải ruy băng màu vàng óng ánh bay ngập trời như chúc mừng cho một kết thúc viên mãn, mở ra một chương mới rực rỡ, hạnh phúc trọn vẹn của Vua Đất Hà Thành Trần Huy và phu nhân Nguyễn Thanh Vy.