Chương 7: Bão Táp Đông Anh
Cơn bão nhiệt đới số ba đổ bộ vào đất liền mang theo những trận mưa xối xả và những cơn gió lốc rít liên hồi qua các rặng tre ven đê sông Hồng.
Đêm nay, cả vùng Đông Anh chìm trong màn nước đen ngòm, sấm chớp đùng đoàng xé toạc bầu trời đen kịt.
Nhưng đối với thế giới ngầm của Hoàng Mạnh Cường (Cường Đại Bàng), cơn bão quét qua cuộc đời hắn còn khủng khiếp hơn gấp trăm lần bão thiên nhiên.
Ngay sau cuộc họp báo chấn động tại Sofitel, C03 Bộ Công An phối hợp cùng Công an Thành phố Hà Nội đã chính thức phát lệnh khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Hoàng Mạnh Cường cùng đồng bọn về ba tội danh: Cho vay nặng lãi trong giao dịch dân sự, Giả mạo tài liệu của cơ quan tổ chức nhà nước, và Cưỡng đoạt tài sản công dân.
Toàn bộ các tụ điểm tín dụng đen, văn phòng giao dịch nhà đất Đại Bàng tại Cầu Giấy và Đông Anh bị cảnh sát hình sự phong tỏa, niêm phong ngay trong chiều.
Hơn mười gã đàn em thân tín của Cường lần lượt tra tay vào còng số tám.
Trưởng đoàn thanh tra Lê Khắc Nam cũng bị cơ quan an ninh điều tra đình chỉ công tác, áp giải về trụ sở để làm rõ hành vi nhận hối lộ hàng tỷ đồng từ Cường Đại Bàng để ra quyết định thanh tra phong tỏa khống.
Giữa cơn mưa giông trắng xóa bờ đê xã Vĩnh Ngọc, chiếc xe Toyota Land Cruiser cũ kỹ của Cường Đại Bàng đang điên cuồng lao vun vút trong đêm tối.
Bên trong xe, Cường Đại Bàng mặt mày tái mét, râu ria lởm chởm, cặp mắt ti hí đỏ ngầu vì sợ hãi tột độ.
Trên ghế phụ là một chiếc va li da màu đen cỡ lớn chứa toàn bộ số tiền mặt hơn năm tỷ đồng lừa đảo đền bù đất đai mà hắn gom góp được cùng hộ chiếu giả để trốn sang biên giới phía Bắc.
"Mẹ kiếp!
Sao công an lại ập vào nhanh như thế chứ?
Thằng ranh con Trần Huy đó rốt cuộc là ma quỷ phương nào?"
Hắn gầm rú điên cuồng, tay đập mạnh lên vô lăng xe lu, chân nhấn ga kịch sàn khiến chiếc xe gầm rú băng qua màn mưa mù mịt hướng về phía cầu Thăng Long để sang quốc lộ 2 thoát lên Lào Cai.
Hắn nhìn qua gương chiếu hậu.
Con đường đê trơn trượt như mỡ, tối tăm không một bóng người.
Hắn thở phào nhẹ nhõm nghĩ rằng mình đã thoát khỏi vòng vây của cảnh sát.
Nhưng khi chiếc Land Cruiser vừa lao lên dốc đê dẫn lên cầu Thăng Long cũ, ánh đèn pha cực mạnh từ hai phía bất ngờ bật sáng lòa, rọi thẳng vào kính chắn gió khiến Cường Đại Bàng chói mắt phải đạp phanh gấp.
Chiếc xe trượt bánh một đoạn dài trên mặt đường sũng nước, kêu rít lên chói tai trước khi dừng khựng lại sát mép lan can cầu.
Phía trước đầu xe, ba chiếc xe cảnh sát đặc chủng cắm còi ủ nhấp nháy liên hồi màu xanh đỏ đã dàn hàng ngang phong tỏa toàn bộ lối lên cầu.
Dưới làn mưa tầm tã, hàng chục chiến sĩ cảnh sát cơ động mặc áo mưa đen, lăm lăm súng tiểu liên bước xuống bao vây kín chiếc xe.
Đứng giữa hàng rào cảnh sát, che chiếc ô màu đen lớn, chính là Trần Huy.
Anh mặc một chiếc áo khoác gió sẫm màu, gương mặt điềm tĩnh, lạnh lùng tựa băng đá dưới ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy của xe cảnh sát.
Đứng bên cạnh anh là trung tá công an chủ trì chuyên án bắt giữ.
"Hoàng Mạnh Cường, ông nghĩ ông có thể chạy thoát sao?"
Trần Huy bước lên một bước, giọng nói đanh thép vang vọng qua tiếng mưa rơi tầm tã.
Cường Đại Bàng điên cuồng mở cửa xe, tay cầm khẩu súng ngắn ngắn định liều mạng chống trả.
Nhưng chưa kịp giơ súng lên, một tiếng súng chỉ thiên đanh gọn từ trung tá công an vang lên: "Đoàng!"
"Hoàng Mạnh Cường!
Đề nghị bỏ súng xuống!
Lực lượng cảnh sát đã bao vây toàn bộ khu vực cầu Thăng Long!
Bất kỳ hành vi chống đối nào sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức!"
Tiếng loa cầm tay đanh thép vang lên át cả tiếng sấm rền.
Khẩu súng trên tay Cường Đại Bàng rơi bịch xuống vũng nước mưa.
Hắn quỳ sụp xuống sàn cầu sũng nước, hai tay giơ cao run rẩy.
Gối quỳ đập xuống nền bê tông kêu cộp một tiếng đớn đau, gương mặt tên trùm tín dụng đen sừng sỏ một thời giờ méo mó, uất ức khóc nghẹn dưới làn mưa lạnh buốt.
Chiến sĩ cảnh sát cơ động lao tới đè nghiến hắn xuống mặt đường, bẻ ngoặt hai tay hắn ra sau gáy, tiếng chiếc còng số tám bập vào cổ tay kêu khấc một tiếng lạnh lùng, chấm dứt hoàn toàn sự nghiệp đen tối của trùm giang hồ thủ đô.
Trần Huy chậm rãi bước đến gần Cường Đại Bàng đang nằm áp mặt xuống nền bê tông sũng nước.
Anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt hắn, nói với âm lượng cực nhỏ nhưng đọng lại sức nặng ngàn cân: "Hoàng Mạnh Cường, ba năm trước, ông đã đẩy gia đình tôi vào cảnh chết chóc, uất ức.
Hôm nay, tôi trả lại ông toàn bộ.
Hãy dành phần đời còn lại trong tù để sám hối những tội ác của mình."
Cường Đại Bàng trợn trừng mắt nhìn Huy đầy kinh hoàng trước khi bị cảnh sát lôi lên xe đặc chủng.
Chiếc xe cảnh sát rú còi lao đi trong đêm bão táp, mang theo kẻ thủ ác trả giá trước công lý.
Trần Huy đứng trên cầu, nhìn ra dòng sông Hồng đang cuộn sóng dữ dội dưới ánh chớp sáng lòa.
Gió bão thổi bay vạt áo khoác của anh, nhưng lồng ngực anh bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, thanh thản vô cùng.
Nỗi oan khiên, thù hận từ kiếp trước của gia đình anh giờ đây đã được gột rửa hoàn toàn sạch sẽ dưới làn mưa bão táp Đông Anh.