Chương 3: Gom Đất Chân Cầu
Cơn mưa rào mùa hè bất chợt đổ xuống vùng đất Đông Anh, gột rửa đi lớp bụi đỏ bám trên những con đường đất của xã Vĩnh Ngọc, nhưng không làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang nóng lên từng giờ tại ngôi nhà văn hóa thôn.
Hàng chục người dân bản địa, gương mặt khắc khổ, đen sạm vì nắng gió đang tụ tập, la hét phẫn nộ trước sự hiện diện của năm gã đàn ông bặm trợn mặc áo đen bó sát.
"Tao nói cho tụi bay biết!
Dự án quy hoạch cầu đường là của nhà nước, đất này là đất hành lang an toàn giao thông, tụi bay không ký giấy nhận đền bù mười triệu một sào thì đến lúc cưỡng chế một cắc cũng không có!
Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh!"
Gã dẫn đầu đám côn đồ — tên là Hùng Sẹo, một tay sai đắc lực của Cường Đại Bàng — gầm lên, tay đập mạnh xấp giấy tờ xuống mặt bàn gỗ dài, ánh mắt hung tợn quét qua những người nông dân thấp cổ bé họng.
Người dân xôn xao sợ hãi, nhiều cụ già tay run cầm cập, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo.
Họ biết rõ giá đất đang tăng, nhưng trước thế lực đen tối và những lời đe dọa cưỡng chế của đám giang hồ, họ không biết phải bấu víu vào đâu.
Phía ngoài sân, dưới tán cây bàng cổ thụ che chiếc ô che mưa lớn, Nguyễn Thanh Vy cùng Trần Huy lặng lẽ quan sát cuộc xung đột.
Gương mặt Thanh Vy đăm chiêu, cô quay sang nhìn Huy, đôi môi khẽ mím: "Trần Huy, cú lật kèo ngày hôm qua của anh thực sự rất ấn tượng.
Nhưng giới đầu tư bất động sản không chỉ cần tầm nhìn, mà còn cần năng lực giải quyết các vấn đề thực địa cực kỳ phức tạp.
Lô đất vàng sát chân cầu Nhật Tân mà tôi muốn thu mua đang bị kẹt giữa mâu thuẫn tranh chấp đền bù này.
Nếu anh có thể tự mình giải quyết mâu thuẫn này, giúp người dân đòi lại công bằng và giúp tôi gom sạch các lô đất đắc địa nhất sát chân cầu mà không dùng đến bạo lực... tôi sẽ hoàn toàn tin tưởng anh."
Cô dừng lại một chút, ánh mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng vào mắt anh: "Và phần thưởng sẽ là một Siêu Quỹ Đất Đông Anh trị giá mười tỷ đồng được rót vốn lập tức từ Vietcombank để anh toàn quyền điều hành.
Anh dám nhận thử thách này không?"
Trần Huy khẽ mỉm cười, ánh mắt bừng lên sự điềm tĩnh tự tin tuyệt đối: "Cô Vy, cô cứ chuẩn bị sẵn tài khoản Vietcombank đi.
Tôi sẽ cho cô thấy thế nào là sức mạnh của pháp luật và trí tuệ thương trường."
Nói rồi, Trần Huy bước thẳng vào trong ngôi nhà văn hóa thôn.
Tiếng giày vải nện nhẹ nhàng trên nền gạch ẩm ướt nhưng tư thế hiên ngang của anh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
"Ai cho mày xen vào chuyện ở đây?
Cút ra ngoài!"
Hùng Sẹo trợn mắt gầm lên khi thấy một thanh niên trẻ tuổi bước lên bục phát biểu.
Trần Huy không hề nao núng, anh thong thả rút từ trong túi quần ra một cuốn Luật Đất đai năm 2003 đã được đánh dấu chi tiết bằng bút ghi nhớ màu vàng.
Anh đặt cuốn luật lên bàn, đối diện thẳng với Hùng Sẹo: "Tôi đến đây để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân Vĩnh Ngọc, và cũng để vạch trần hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản của các người."
Cả hội trường xôn xao.
Người dân bắt đầu bàn tán xôn xao, nhìn Trần Huy bằng ánh mắt hy vọng xen lẫn lo âu.
"Mày nói cái gì?
Tao lừa đảo chỗ nào?
Giấy tờ đền bù này có đóng dấu đỏ đàng hoàng của ban quản lý dự án giải phóng mặt bằng đấy nhé!"
Hùng Sẹo giơ cao tờ giấy nợ và biên bản đền bù ra trước mặt Huy đầy thách thức.
Trần Huy cầm tờ biên bản lên, lướt qua một lượt rồi bật cười khẩy: "Hùng Sẹo, ông nghĩ người dân ở đây không biết chữ nên muốn lừa thế nào cũng được sao?
Theo Khoản 2 Điều 39 Luật Đất đai 2003 hiện hành, thẩm quyền ra quyết định thu hồi đất và phê duyệt phương án đền bù, giải phóng mặt bằng đối với hộ gia đình, cá nhân hoàn toàn thuộc về Ủy ban nhân dân cấp huyện — tức là UBND huyện Đông Anh.
Ban quản lý dự án chỉ là đơn vị sự nghiệp thực hiện nhiệm vụ chi trả, không hề có tư cách pháp nhân để ký quyết định thu hồi hay ấn định giá đền bù."
Anh chỉ tay vào con dấu trên tờ giấy: "Con dấu này của các ông là dấu của một công ty trách nhiệm hữu hạn dịch vụ nhà đất Đại Bàng tư nhân do Hoàng Mạnh Cường đứng tên, được thiết kế mập mờ giả danh cơ quan nhà nước.
Các ông đang tự ý ép dân đền bù với giá rẻ mạt mười triệu một sào, để rồi sau đó hợp thức hóa hồ sơ chuyển nhượng đất nông nghiệp sang tên các ông nhằm hưởng trọn số tiền đền bù chính thức của nhà nước lên tới tám mươi triệu một sào khi dự án cầu Nhật Tân triển khai.
Đây là hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhà nước và công dân có tổ chức, mức hình phạt theo Bộ luật Hình sự tối thiểu là mười lăm năm tù!"
Từng lời nói sắc lẹm, đanh thép của Trần Huy như sấm sét đánh thẳng vào đầu Hùng Sẹo.
Gương mặt gã sẹo biến sắc, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng trên má.
Đám đàn em phía sau bắt đầu xôn xao, sợ hãi nhìn nhau.
"Mày... mày ngậm máu phun người!
Đại ca tao có quan hệ rộng trên thành phố, mày dám láo à?"
Hùng Sẹo lắp bắp, định lao lên dùng vũ lực dằn mặt Huy.
"Cạch!"
Đúng lúc đó, cửa nhà văn hóa mở rộng.
Nguyễn Thanh Vy chậm rãi bước vào dưới sự bảo vệ của hai vệ sĩ mặc vest đen đô con.
Sự xuất hiện của ái nữ tập đoàn Thanh Bình với phong thái tài phiệt đỉnh cao lập tức đè bẹp nhuệ khí của đám côn đồ.
"Tôi là Nguyễn Thanh Vy, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Xây dựng Thanh Bình."
Thanh Vy cất giọng lạnh lùng, uy nghiêm: "Toàn bộ quá trình đối thoại và bằng chứng giả mạo hồ sơ của các ông đã được trợ lý của tôi ghi âm và quay phim lại đầy đủ.
Hiện tại, luật sư của tập đoàn chúng tôi đang trên đường gửi đơn tố cáo kèm file ghi âm này lên Công an Huyện Đông Anh và Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố Hà Nội.
Tôi khuyên các ông nên cút khỏi đây trước khi cảnh sát hình sự ập đến."
Hùng Sẹo nhìn hai gã vệ sĩ to con phía sau Thanh Vy, lại nhìn gương mặt lạnh lùng đầy quyền lực của cô, biết rằng lần này đã đụng phải tấm thép cứng.
Hắn nghiến răng kèn kẹt, giật lấy xấp giấy tờ giả mạo trên bàn: "Được... chúng bay đợi đấy!
Hoàng đại ca sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!
Chúng bay, rút!"
Đám côn đồ lủi thủi rút chạy trong sự hò reo chiến thắng vang dội của hàng trăm người dân bản địa.
Nhiều người bật khóc vì sung sướng, họ vây quanh Trần Huy để cảm ơn rối rít.
Trần Huy ôn tồn gật đầu, trấn an bà con, rồi khéo léo nói: "Bà con cô bác yên tâm.
Để đảm bảo quyền lợi lâu dài và tránh bị đám tín dụng đen quấy nhiễu, tôi đề xuất bà con chuyển nhượng lại các lô đất nông nghiệp trũng sát chân cầu này cho tập đoàn Thanh Bình.
Chúng tôi cam kết mua lại với giá sáu mươi triệu một sào tiền mặt ngay hôm nay — cao gấp sáu lần giá đền bù của đám Cường Đại Bàng, và chúng tôi chịu trách nhiệm thực hiện mọi thủ tục pháp lý chuyển đổi mục đích sử dụng.
Ai đồng ý xin hãy đăng ký tại đây."
Người dân phấn khởi vô cùng, tranh nhau ký vào đơn đăng ký nhượng quyền.
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, Trần Huy đã gom sạch toàn bộ các lô đất đắc địa nhất sát chân cầu Nhật Tân tương lai với chi phí cực kỳ hợp lý.
Chiều muộn hôm đó, tại chi nhánh Vietcombank Chương Dương.
Trong phòng VIP sang trọng dành cho khách hàng ưu tiên, Nguyễn Thanh Vy ngồi trên chiếc ghế da êm ái, cầm chiếc bút ký tên vào lệnh chuyển khoản đặc biệt.
Cô ngước nhìn Trần Huy đang ngồi đối diện, gương mặt rạng rỡ một nụ cười tán thưởng thực sự quyến rũ.
"Trần Huy, anh thực sự khiến tôi phải kinh ngạc.
Khả năng vận dụng luật pháp và lật kèo tâm lý của anh xứng đáng điểm mười."
Vy ký một nét dứt khoát dưới văn bản giao dịch: "Đúng như cam kết.
Tôi vừa mở một tài khoản Vietcombank mới đứng tên Siêu Quỹ Đất Đông Anh và chuyển vào đó đúng mười tỷ đồng làm vốn đối ứng ban đầu.
Anh sẽ là Giám đốc Điều hành toàn quyền quyết định danh mục đầu tư.
Tôi hy vọng mối liên minh này sẽ đưa chúng ta lên đỉnh cao của cơn sốt đất Hà Thành."
Trần Huy nhận lấy chiếc thẻ ngân hàng Vietcombank màu vàng từ tay cô, ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau tạo ra một luồng điện ấm áp.
Anh nhìn sâu vào mắt cô đầy kiên định: "Cô Vy, đây mới chỉ là sự khởi đầu.
Ba ngày hạn định của Cường Đại Bàng sắp hết.
Ngày mai, tôi sẽ dùng mười tỷ này để cho hắn nếm mùi vị thất bại cay đắng nhất đời mình!"