Chương 2: Gặp Gỡ Nữ CEO
Hai tuần sau đêm mưa Đà Lạt, Nguyễn Đức Trí đứng trước gương trong phòng trọ nhỏ ở quận Bình Thạnh, TP.HCM.
Phòng trọ mười lăm mét vuông, tường vôi bong tróc, quạt trần quay chậm rì vì thiếu dầu.
Anh soi mình trong tấm gương nứt góc: áo sơ mi trắng duy nhất còn lành, quần tây đen hơi rộng vì gầy đi ba ký trong hai tuần, đôi giày da mượn của chủ nhà trọ.
Hôm nay là ngày khai mạc Hội nghị Dược phẩm và Công nghệ Sinh học Đông Nam Á tại Trung tâm Hội nghị GEM Center, Quận 1.
Trí không có vé mời — vé VIP giá mười lăm triệu đồng, vé thường cũng bốn triệu.
Nhưng anh có một thứ quý hơn vé: tấm thẻ của Tiến sĩ Nguyễn Văn Hùng, giáo sư cũ của anh ở Đại học Y Dược Hà Nội, người đã gửi cho anh tin nhắn ngắn gọn: "Thầy không đi được, em dùng thẻ của thầy.
Đừng hỏi tại sao."
Trí biết tại sao.
Thầy Hùng đã nghe tin anh bị đuổi.
Giới dược phẩm Việt Nam nhỏ bé — tin đồn chạy nhanh hơn thuốc tiêm tĩnh mạch.
GEM Center buổi sáng nhộn nhịp như tổ ong.
Xe hơi đen bóng xếp hàng trước cổng, những người đàn ông vest đen bước xuống với vẻ mặt quan trọng, những phụ nữ áo dài hoặc đầm công sở tay cầm cặp da.
Trí lách qua đám đông, quẹt thẻ vào cổng điện tử, màn hình hiện chữ "TS.
Nguyễn Văn Hùng — Đại học Y Dược Hà Nội — Phiên toàn thể."
Anh thở ra nhẹ nhõm.
Hội trường chính sức chứa tám trăm người, ghế bọc nhung đỏ, màn hình LED khổng lồ chiếu logo các nhà tài trợ.
Trí nhận ra logo Tập đoàn Hoàng Gia Pharma ở vị trí nhà tài trợ kim cương — lớn nhất, sáng nhất, nằm giữa màn hình.
Dạ dày anh thắt lại.
Anh chọn ghế ở hàng thứ mười hai, góc phải, nơi ít người chú ý.
Phiên báo cáo đầu tiên là về xu hướng thuốc sinh học tại Đông Nam Á, do một giáo sư từ Đại học Chulalongkorn trình bày.
Trí nghe nhưng đầu óc ở nơi khác — anh đang quan sát những gương mặt quanh mình, tìm kiếm cơ hội.
Phiên thứ hai mới là thứ khiến anh giật mình.
Người trình bày bước lên bục: Trần Quốc Bảo, Phó Giám đốc R&D của Hoàng Gia Pharma, đồng nghiệp cũ của Trí.
Bảo mặc vest xanh đậm, tóc vuốt keo bóng lộn, nụ cười rộng đến mang tai.
Tiêu đề bài báo cáo hiện trên màn hình: "Hepato-Lock: Bước đột phá trong điều trị xơ gan bằng kỹ thuật khóa phân tử — Kết quả thử nghiệm lâm sàng giai đoạn II."
Trí cảm thấy máu dồn lên mặt.
Tai anh ù đi.
Bàn tay siết chặt tay vịn ghế, đốt ngón tay trắng bệch.
Họ đã lấy nghiên cứu của anh, gắn tên người khác lên, và trình bày giữa hội nghị quốc tế như thể đó là thành quả của họ.
Bảo nói lưu loát, trình chiếu slide đẹp mắt với biểu đồ và hình ảnh 3D cấu trúc phân tử.
Nhưng Trí — người đã tạo ra từng biểu đồ đó — nhận ra ngay lập tức: slide số mười bảy có một lỗi nghiêm trọng.
Biểu đồ dược động học cho thấy nồng độ hoạt chất trong máu đạt đỉnh sau bốn giờ, nhưng đường cong thanh thải lại giảm theo hàm mũ đơn giản.
Điều này vô lý — Hepato-Lock sử dụng cơ chế giải phóng kép, đường cong phải có hai đỉnh, đỉnh thứ hai xuất hiện sau tám đến mười hai giờ khi lớp khóa phân tử thứ hai được enzym phân giải.
Biểu đồ một đỉnh có nghĩa là họ đã bỏ qua lớp khóa thứ hai — hoặc không biết nó tồn tại.
Trí mỉm cười lần đầu tiên trong hai tuần.
Một nụ cười mỏng, lạnh.
Phiên hỏi đáp mở ra.
Vài câu hỏi nhẹ nhàng từ các giáo sư đại học, những lời khen xã giao.
Rồi Trí giơ tay. — Xin hỏi anh Bảo, — Trí đứng dậy, giọng bình tĩnh nhưng vang rõ trong hội trường, — biểu đồ dược động học ở slide mười bảy cho thấy đường cong thanh thải đơn đỉnh.
Nhưng nếu Hepato-Lock thực sự sử dụng kỹ thuật khóa phân tử kép như tên gọi, thì đường cong bắt buộc phải có hai đỉnh do giải phóng hai giai đoạn.
Anh có thể giải thích tại sao chỉ có một đỉnh không?
Liệu có phải lớp khóa thứ hai đã không hoạt động đúng cách?
Hội trường im lặng.
Tám trăm đôi mắt quay về phía Trí.
Bảo trên bục đứng chết lặng, nụ cười đông cứng trên môi.
Gã liếc sang trái — nơi Kiệt đang ngồi ở hàng VIP đầu tiên.
Trí theo ánh mắt đó, thấy Kiệt đang nhíu mày, gương mặt vẫn bình tĩnh nhưng ngón tay gõ nhẹ lên đùi — một thói quen mà Trí biết rõ: Kiệt đang lo lắng. — Câu hỏi rất hay, — Bảo lắp bắp, — thực ra... đường cong này là kết quả trung bình từ nhiều bệnh nhân, nên... — Kết quả trung bình từ nhiều bệnh nhân vẫn phải cho thấy hai đỉnh nếu cơ chế khóa kép hoạt động, — Trí cắt lời, giọng lạnh. — Trừ khi cơ chế đó không hoạt động.
Và nếu không hoạt động, thì hoạt chất được giải phóng hoàn toàn ở đỉnh đầu tiên, tức là liều lượng cục bộ quá cao, gây nguy cơ tổn thương gan cấp.
Anh đã kiểm tra chỉ số ALT và AST của nhóm bệnh nhân ở tuần thứ tám chưa?
Tiếng xì xào bùng lên khắp hội trường.
Bảo trên bục mặt đỏ tía, tay cầm micro run rẩy.
Kiệt ở hàng VIP đứng dậy, nói gì đó với người ngồi cạnh, rồi bước ra ngoài.
Lưng gã hơi cứng — dấu hiệu của kẻ đang cố kiềm chế cơn tức giận.
Phiên báo cáo kết thúc trong bầu không khí nặng nề.
Trí ra hành lang, đứng cạnh máy bán nước tự động, bỏ năm nghìn đồng mua chai nước suối.
Anh đang uống thì nghe tiếng bước chân vang trên sàn đá granit. — Câu hỏi của anh rất sắc.
Trí quay lại.
Người phụ nữ đứng trước anh cao khoảng một mét sáu lăm, tóc đen dài buộc gọn sau gáy, mặc áo vest trắng kem cắt may vừa vặn, chân đi giày cao gót da đen.
Gương mặt thanh tú, mắt sáng và sắc, nhưng không lạnh — mà tỉnh táo, như ánh mắt của người đã quen đọc vị đối phương qua từng chi tiết nhỏ.
Tay phải cô cầm một tách cà phê, tay trái cầm tấm danh thiếp đưa ra.
Trí nhận tấm danh thiếp.
Giấy dày, chữ dập nổi: Phạm Tuyết Mai — Tổng Giám đốc, Quỹ Đầu tư Dược phẩm Thiên Mai Capital.
Cựu sinh viên Đại học Y Dược TP.HCM. — Tôi biết anh không phải Tiến sĩ Nguyễn Văn Hùng, — Tuyết Mai nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc nịch. — Thầy Hùng sáu mươi ba tuổi, tóc bạc, và đang nằm viện 108 Hà Nội vì huyết áp cao.
Anh khoảng ba mươi hai, gầy, và đang rất tức giận.
Vậy anh là ai?
Trí nhìn cô hai giây.
Rồi anh nói: — Tôi là người tạo ra Hepato-Lock.
Người thật sự.
Tuyết Mai không tỏ ra ngạc nhiên.
Cô nhấp một ngụm cà phê, mắt không rời mặt Trí. — Tôi biết, — cô nói. — Tôi đã đọc luận án tiến sĩ của anh ở Y Dược Hà Nội.
Chương bốn, phần về peptide khóa phân tử — cách viết giống hệt cấu trúc lý thuyết trong bài trình bày vừa rồi.
Nhưng bài trình bày thiếu một nửa.
Và câu hỏi của anh vừa cho tôi biết anh biết nửa còn lại ở đâu.
Trí đứng lặng.
Lần đầu tiên trong hai tuần, anh cảm thấy không còn đơn độc. — Anh có rảnh không? — Tuyết Mai hỏi. — Tôi muốn nói chuyện.
Không phải ở đây — quá nhiều tai mắt.
Quán cà phê trên Đồng Khởi, tôi mời.
Trí gật đầu.
Anh bỏ chai nước vào thùng rác, bước theo Tuyết Mai ra cổng.
Nắng Sài Gòn tháng một chiếu xuống vỉa hè Quận 1, nóng rát sau những ngày lạnh Đà Lạt.
Nhưng lần đầu tiên, Trí cảm thấy ánh nắng đó không khó chịu.
Nó giống như một tín hiệu.
Rằng bóng tối đã qua.