Chương 1: Kẻ Bị Đuổi Khỏi Phòng Lab

Cơn mưa tháng mười hai quất ràn rạt vào cửa kính phòng lab B7, khu nghiên cứu dược phẩm nằm sâu trong rừng thông Đà Lạt. Bên trong, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống dãy bàn thí nghiệm bừa bộn ống nghiệm và giấy ghi chép. Nguyễn Đức Trí ngồi trên chiếc ghế xoay cũ kỹ, hai tay đặt trên đùi, lòng bàn tay lạnh ngắt dù hệ thống sưởi vẫn đang chạy.

Đối diện anh, Hoàng Bá Kiệt ngả người trên chiếc ghế da xoay của giám đốc, hai chân gác lên bàn. Áo vest xám ba mảnh, cà vạt lụa đỏ sẫm, đôi giày Oxford đánh bóng loáng — tất cả đều nói lên rằng gã không phải người thuộc về phòng lab này, nhưng lại là kẻ sở hữu nó.

— Trí, cậu nghĩ cậu là ai? — Kiệt hỏi, giọng nhẹ tênh như đang bàn chuyện thời tiết.

Trí không trả lời. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình — những ngón tay chai sạn vì năm năm cầm pipet, vết sẹo nhỏ trên mu bàn tay phải do bỏng axit acetic trong lần thử nghiệm thứ ba mươi bảy. Năm năm. Một nghìn tám trăm hai mươi bốn ngày. Anh đã đếm.

— Tôi hỏi cậu, — Kiệt nhắc lại, giọng vẫn bình thản nhưng hai mắt gã đã thu hẹp. — Cậu nghĩ cậu là ai mà dám gửi email trực tiếp cho Bộ Y tế về kết quả thử nghiệm giai đoạn hai?

Trí ngẩng đầu. Ánh đèn huỳnh quang làm gương mặt gầy guộc của anh thêm xanh xao. Hai mắt trũng sâu vì mất ngủ triền miên, nhưng tia nhìn vẫn sắc như dao mổ.

— Vì đó là kết quả nghiên cứu của tôi, — Trí nói, giọng khàn đặc. — Công thức Hepato-Lock, kỹ thuật khóa phân tử mà tôi phát triển từ con số không. Tôi có quyền báo cáo kết quả.

Kiệt bật cười. Tiếng cười vang trong phòng lab vắng lặng, đập vào tường kính rồi dội lại, nghe lạnh lẽo như tiếng va chạm của ống nghiệm rỗng.

— Quyền? — Kiệt rút từ trong cặp da một tập tài liệu dày, đặt lên bàn. Trí nhận ra ngay: hợp đồng lao động của anh, bản gốc, có dấu đỏ của Tập đoàn Dược phẩm Hoàng Gia. — Điều mười bốn, khoản ba: mọi sản phẩm trí tuệ được tạo ra trong thời gian làm việc tại tập đoàn thuộc quyền sở hữu hoàn toàn của tập đoàn. Cậu ký tên ngay đây.

Trí biết điều khoản đó. Anh đã ký nó năm năm trước, khi mới hai mươi bảy tuổi, khi vừa tốt nghiệp tiến sĩ dược học ở Đại học Y Dược Hà Nội với tấm bằng xuất sắc nhưng túi rỗng không. Kiệt đã đến, nở nụ cười rộng lượng, hứa hẹn một phòng lab hiện đại giữa rừng thông Đà Lạt, ngân sách nghiên cứu không giới hạn, và cơ hội thay đổi ngành dược phẩm Việt Nam.

Anh đã tin.

— Nhưng anh biết rõ, — Trí nói chậm rãi, mỗi chữ đều nặng trĩu, — Hepato-Lock không phải là sản phẩm nghiên cứu theo đơn đặt hàng của tập đoàn. Tôi phát triển nó bằng thời gian ngoài giờ, bằng nguyên liệu tôi tự mua, bằng kiến thức mà không ai trong công ty này có.

— Thì sao? — Kiệt đứng dậy, bước đến cạnh bàn thí nghiệm của Trí. Gã nhặt lên cuốn sổ ghi chép bìa cứng — cuốn sổ mà Trí luôn giữ bên mình, ghi lại từng bước, từng biến số, từng thất bại và thành công của năm năm nghiên cứu. — Cậu dùng thiết bị của công ty. Cậu ở trong phòng lab của công ty. Cậu thở bằng không khí mà công ty trả tiền điều hòa. Theo luật, tất cả là của tôi.

Ngón tay Trí siết chặt mép ghế. Đốt ngón tay trắng bệch.

— Trả lại cuốn sổ, — anh nói, giọng run nhẹ.

Kiệt cầm cuốn sổ lên, lật qua vài trang, huýt sáo khe khẽ. Rồi gã bỏ cuốn sổ vào cặp da của mình, kéo khóa lại, tiếng kéo khóa kim loại vang lên sắc lạnh trong không gian tĩnh mịch.

— Từ giờ phút này, — Kiệt nói, giọng đã không còn giả bộ thân thiện, — cậu không còn là nhân viên của Tập đoàn Hoàng Gia. Bảo vệ sẽ đưa cậu ra cổng. Cậu có mười lăm phút để thu dọn đồ cá nhân. Lưu ý: tất cả tài liệu nghiên cứu, dữ liệu trong máy tính, mẫu thử nghiệm — tất cả ở lại đây.

Trí đứng dậy. Chân anh hơi run — không phải vì sợ, mà vì cơn giận dữ đang trào lên từ bụng, lan ra ngực, bóp nghẹt cổ họng. Anh muốn lao tới giật cuốn sổ lại, muốn hét vào mặt gã rằng năm năm máu và mồ hôi không thể bị tóm gọn trong một điều khoản hợp đồng.

Nhưng anh không làm thế.

Bởi vì Nguyễn Đức Trí biết một điều mà Hoàng Bá Kiệt không biết.

Công thức Hepato-Lock mà gã cướp được — công thức ghi trong cuốn sổ, lưu trong máy tính, nằm trong những ống nghiệm đông lạnh trong tủ âm tám mươi độ — tất cả đều thiếu một thứ.

Chìa khóa phân tử.

Kỹ thuật khóa phân tử mà Trí phát triển hoạt động theo nguyên lý đơn giản nhưng tinh vi: hoạt chất chính của thuốc gan được gắn với một chuỗi peptide khóa. Nếu không có enzym giải mã đúng — enzym mà Trí tổng hợp riêng theo một công thức chỉ nằm trong đầu anh — hoạt chất sẽ không được giải phóng đúng cách. Thay vào đó, nó sẽ phân hủy thành một chất chuyển hóa gây tổn thương gan nghiêm trọng.

Nói cách khác, thuốc mà Kiệt cướp được không phải thuốc chữa bệnh. Nó là thuốc độc.

Và Kiệt không hề biết.

Trí nhặt chiếc áo khoác denim cũ trên lưng ghế, đeo ba lô vải bạc màu lên vai. Ba lô nhẹ hẫng — chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sách dược lý bìa mềm, và chiếc laptop cá nhân cũ kỹ. Anh không nhìn lại phòng lab, không nhìn lại dãy thiết bị mà anh đã dùng mòn tay suốt năm năm.

Hai nhân viên bảo vệ đã đứng ngoài cửa. Một người tay cầm đèn pin, một người cầm chiếc dù đen. Cơn mưa Đà Lạt vẫn rơi không ngớt, tiếng nước xối xả trên mái tôn phòng lab nghe như tiếng trống trận.

— Đi đi, — Kiệt nói sau lưng anh, giọng đã trở lại vẻ nhẹ nhàng. — À, Trí. Một lời khuyên: đừng cố làm gì ngu ngốc. Luật sư của tôi giỏi hơn bất cứ thứ gì cậu có thể thuê bằng cái ví rỗng.

Trí dừng lại ở bậc cửa. Gió lạnh từ ngoài thổi vào, mang theo mùi đất ướt và nhựa thông. Mưa phả vào mặt anh, lạnh buốt.

Anh không quay lại. Chỉ nói vừa đủ nghe:

— Anh sẽ hối hận.

Kiệt bật cười, tiếng cười đuổi theo anh ra ngoài mưa.

Trí bước đi dưới cơn mưa rừng thông Đà Lạt, dáng gầy gò xiêu vẹo trên con đường đất nhão nhoẹt. Cây thông hai bên đường rung lắc trong gió, những giọt nước từ tán lá rơi xuống vai anh. Chiếc áo khoác denim thấm nước nặng trĩu. Đôi giày vải cũ trượt trên bùn.

Anh đi bộ ba cây số ra đến đường chính, đón xe buýt cuối cùng trong đêm về trung tâm thành phố Đà Lạt. Trên xe, anh ngồi ở hàng ghế cuối, người ướt sũng, nước nhỏ giọt từ tóc xuống sàn xe. Vài hành khách liếc nhìn rồi quay đi.

Trí mở laptop ra. Màn hình sáng lên, chiếu ánh xanh lạnh lên gương mặt anh. Anh mở một file mã hóa, nhập mật khẩu mười sáu ký tự. File mở ra: bản sao lưu hoàn chỉnh công thức enzym giải mã khóa phân tử — thứ duy nhất khiến Hepato-Lock trở thành thuốc cứu người thay vì thuốc giết người.

Anh nhìn màn hình, mắt khô ráp vì không còn nước mắt để chảy. Năm năm. Một nghìn tám trăm hai mươi bốn ngày. Bảy trăm lần thất bại trước khi tìm ra chuỗi peptide đúng. Ba mươi hai lần suýt bỏ cuộc.

Và bây giờ, anh bị đuổi ra đường như một con chó.

Nhưng Trí không phải kiểu người gục ngã. Anh đóng laptop lại, nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt. Đà Lạt về đêm nhòe nhoẹt qua màn mưa, những ánh đèn vàng lờ mờ như sao rơi.

Anh lẩm bẩm, giọng chìm trong tiếng máy xe:

— Hoàng Bá Kiệt, anh cướp được công thức, nhưng anh không cướp được cái đầu của tôi. Và không có cái đầu này, thứ anh đang ôm trong tay sẽ biến thành quả bom nổ chậm.

Xe buýt chạy qua đồi thông, ánh đèn pha quét qua những thân cây thẳng tắp. Cơn mưa bắt đầu nhẹ dần. Và trong bóng tối ở hàng ghế cuối cùng, Nguyễn Đức Trí bắt đầu lên kế hoạch.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...