Chương 3: Bí Mật Khóa Phân Tử

Quán cà phê L'Usine trên đường Đồng Khởi yên tĩnh vào giữa trưa.

Tuyết Mai chọn bàn ở góc trong cùng, cạnh cửa sổ nhìn ra hàng cây sao cổ thụ.

Cô gọi hai ly cà phê sữa đá và một đĩa bánh mì nướng — không hỏi Trí muốn gì, vì cô đã nhận ra anh cần ăn hơn cần uống.

Trí ngồi xuống, đặt ba lô cũ dưới chân ghế.

Anh nhìn đĩa bánh mì, nuốt nước bọt nhưng không chạm vào — sĩ diện của một người đàn ông vừa mất tất cả vẫn còn nguyên. — Ăn đi, — Tuyết Mai nói thẳng, không vòng vo. — Anh gầy quá, nói chuyện mà xỉu giữa chừng thì tôi mất công.

Trí nhìn cô, khẽ bật cười — tiếng cười khô khan nhưng thật lòng.

Anh cầm miếng bánh mì, cắn một miếng.

Bơ mặn tan trên lưỡi, ấm và béo ngậy.

Dạ dày co thắt vì đã quen nhịn ăn. — Bây giờ, — Mai mở laptop MacBook Pro đặt trên bàn, màn hình hiện lên một bảng phân tích tài chính dày đặc, — anh kể cho tôi nghe từ đầu.

Không cần kể khổ, tôi không mua nước mắt.

Tôi mua dữ liệu.

Trí đặt miếng bánh xuống, lau tay vào khăn giấy.

Anh bắt đầu nói.

Không phải kể khổ — anh nói bằng ngôn ngữ của nhà khoa học. — Hepato-Lock là kỹ thuật khóa phân tử kép, — anh nói, tay vô thức vẽ sơ đồ trên mặt bàn đá. — Hoạt chất chính là một dẫn xuất silymarin tăng cường, tôi gọi là Sily-T3.

Silymarin thông thường có sinh khả dụng thấp, chỉ khoảng hai mươi đến năm mươi phần trăm.

Sily-T3 được gắn vào một chuỗi peptide vận chuyển đặc hiệu cho tế bào gan — hệ thống ASGPR receptor — nên sinh khả dụng tăng lên chín mươi hai phần trăm.

Mai gõ nhanh trên laptop, ghi chép. — Nhưng vấn đề là liều lượng cục bộ, — Trí tiếp tục. — Sinh khả dụng cao quá có nghĩa là hoạt chất dồn hết vào gan.

Nếu giải phóng một lần, nồng độ cục bộ quá cao, tế bào gan bị quá tải, enzym ALT và AST tăng vọt — bệnh nhân bị tổn thương gan cấp thay vì được chữa trị. — Cho nên anh dùng khóa phân tử kép để chia liều, — Mai nói, mắt sáng lên.

Cô hiểu ngay vì cô có nền tảng y dược. — Đúng.

Lớp khóa thứ nhất giải phóng năm mươi phần trăm hoạt chất sau bốn giờ, khi nồng độ enzym tiêu hóa gan đạt ngưỡng.

Lớp khóa thứ hai giải phóng năm mươi phần trăm còn lại sau tám đến mười hai giờ, khi lớp hoạt chất đầu tiên đã được chuyển hóa xong.

Tổng liều giống nhau, nhưng phân bố theo thời gian, không gây quá tải. — Và Kiệt lấy được công thức nhưng không có chìa khóa cho lớp hai, — Mai kết luận.

Trí gật đầu.

Mắt anh tối sầm. — Enzym giải mã lớp khóa thứ hai — tôi gọi nó là Unlock-T3 — là một protease tổng hợp.

Cấu trúc của nó không có trong bất kỳ tài liệu nào tôi để lại.

Không có trong sổ ghi chép, không có trong máy tính phòng lab, không có trong bất kỳ email nào tôi gửi.

Nó chỉ ở đây.

Anh chỉ vào đầu mình. — Và ở đây.

Anh mở laptop cá nhân, nhập mật khẩu, mở file mã hóa.

Màn hình hiện lên cấu trúc 3D của enzym Unlock-T3 — một chuỗi protein xoắn phức tạp, đánh dấu các vị trí xúc tác bằng màu đỏ.

Mai nghiêng người nhìn, mắt quét nhanh qua cấu trúc.

Cô im lặng ba mươi giây — đủ lâu để Trí bắt đầu lo lắng. — Anh biết nếu không có Unlock-T3 thì điều gì xảy ra? — cô hỏi. — Tôi biết, — Trí nói, giọng nặng trĩu. — Lớp khóa thứ hai không được giải, hoạt chất bị giữ lại trong chuỗi peptide.

Peptide này sẽ bị enzym lysosome phân hủy ở gan, tạo ra các mảnh peptide có tính gây viêm.

Bệnh nhân uống thuốc vào, hai tuần đầu tưởng là ổn vì lớp một hoạt động bình thường.

Nhưng đến tuần thứ ba, thứ tư, các mảnh peptide tích tụ, gây viêm gan tự miễn.

Tuần thứ sáu đến thứ tám, nếu không dừng thuốc, bệnh nhân sẽ bị suy gan cấp.

Mai đóng laptop lại.

Cô nhìn Trí, ánh mắt không còn sắc lạnh mà chuyển sang nghiêm trọng. — Anh đang nói với tôi rằng Hoàng Gia Pharma đang chuẩn bị đưa ra thị trường một loại thuốc có thể gây suy gan cho bệnh nhân? — Chưa ra thị trường, — Trí nói. — Họ mới qua giai đoạn hai lâm sàng.

Giai đoạn ba cần sáu tháng đến một năm.

Nhưng nếu Kiệt vội vàng — và tôi biết gã sẽ vội vàng vì gã đang chuẩn bị IPO — gã có thể xin cấp phép khẩn cấp.

Bộ Y tế đang có chính sách ưu tiên thuốc sản xuất trong nước. — IPO? — Mai nhíu mày. — Hoàng Gia Pharma đang chuẩn bị niêm yết trên Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM, — Trí nói. — Hepato-Lock là tài sản cốt lõi trong hồ sơ IPO.

Không có nó, công ty chỉ là một nhà phân phối dược phẩm hạng trung, giá trị không quá ba trăm tỷ.

Có nó, định giá nhảy lên hai nghìn tỷ.

Mai im lặng.

Cô xoay tách cà phê trên bàn, nhìn bọt sữa tan dần.

Trí biết cô đang suy nghĩ — không phải suy nghĩ có nên tin anh hay không, mà suy nghĩ ở mức cao hơn: chiến lược. — Anh muốn gì? — cô hỏi sau cùng. — Tôi muốn lấy lại công thức của mình, — Trí nói. — Và tôi muốn chứng minh rằng Hepato-Lock chỉ hoạt động khi có Unlock-T3, tức là chỉ tôi mới có thể sản xuất thuốc thật sự.

Tôi cần vốn để mở lab, thử nghiệm lâm sàng, và đăng ký sáng chế đúng tên tôi. — Bao nhiêu? — Giai đoạn một, khoảng năm mươi tỷ.

Lab, thiết bị, nguyên liệu, và chi phí thử nghiệm lâm sàng giai đoạn một và hai.

Mai không phản ứng với con số.

Cô đã quen với những con số lớn hơn thế. — Tôi không đầu tư vì thương hại, — cô nói thẳng, giọng cứng như thép. — Tôi cũng không đầu tư vì tin lời nói.

Anh nói anh tạo ra Hepato-Lock, nhưng tôi cần bằng chứng.

Không phải bằng chứng trên giấy — tôi cần thấy tận mắt anh có năng lực thật sự. — Chị muốn tôi chứng minh bằng cách nào?

Mai nhìn anh, đôi mắt sắc như dao mổ giải phẫu. — Bệnh viện Chợ Rẫy đang có một ca bệnh gan rất phức tạp.

Bệnh nhân Trần Thị Hoa, năm mươi hai tuổi, xơ gan giai đoạn cuối kèm hội chứng gan-thận.

Tất cả các phác đồ tiêu chuẩn đã thất bại.

Ekip điều trị đang bế tắc.

Tôi có quan hệ với Phó Giám đốc Chợ Rẫy — nếu anh có phương pháp, tôi sẽ sắp xếp để anh tham gia hội chẩn.

Trí lặng người.

Đây không phải thử thách dễ dàng — xơ gan giai đoạn cuối kèm hội chứng gan-thận, tỷ lệ tử vong trên bảy mươi phần trăm ngay cả với ghép gan.

Nhưng anh đã nghiên cứu gan suốt năm năm.

Anh biết từng con đường chuyển hóa, từng enzym, từng receptor trên bề mặt tế bào gan như biết lòng bàn tay mình. — Tôi cần xem hồ sơ bệnh án trước, — anh nói. — Ngày mai, chín giờ sáng, phòng hội chẩn Khoa Nội Tiêu Hóa, Bệnh viện Chợ Rẫy. — Mai đứng dậy, để lại tấm danh thiếp trên bàn. — Đừng đến trễ.

Cô bước đi, gót giày gõ đều trên sàn gỗ, dáng thẳng và dứt khoát.

Trí nhìn theo, cảm thấy một thứ gì đó đang sáng lên trong lồng ngực — không phải tình cảm lãng mạn, mà là hy vọng.

Một hy vọng lạnh, chắc chắn, như ánh sáng đèn phòng lab.

Anh nhìn xuống tách cà phê, nhấp một ngụm.

Cà phê Sài Gòn đậm đà, đắng ngọt.

Anh lẩm bẩm: — Bệnh viện Chợ Rẫy.

Hội chứng gan-thận.

Được rồi.

Anh mở laptop, bắt đầu tìm tài liệu.

Ngón tay gõ bàn phím nhanh và chính xác — đôi bàn tay của nhà khoa học, đôi bàn tay đã từng cứu và cũng đã từng thất bại.

Nhưng lần này, anh không được phép thất bại.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...