Chương 10: Chiến Thần Dược Phẩm

Mười tháng sau phiên tòa.

Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM — HoSE — tầng giao dịch, sáng thứ hai. Bảng điện tử khổng lồ hiện con số đỏ và xanh nhấp nháy, tiếng chuông mở sàn vang lên lúc chín giờ đúng. Phía dưới, hàng trăm nhà đầu tư, phóng viên, và quan khách ngồi kín hội trường.

Trên bục danh dự, Nguyễn Đức Trí đứng cạnh Phạm Tuyết Mai. Anh mặc vest xám đậm — bộ vest đầu tiên anh tự mua bằng tiền của mình — áo sơ mi trắng, cà vạt xanh dương. Gương mặt anh vẫn gầy, vẫn xương xương, nhưng đôi mắt sáng và bình thản. Bên cạnh, Mai mặc áo dài trắng pha kem, tóc búi cao, đôi khuyên tai ngọc trai lấp lánh dưới đèn.

Mã chứng khoán trên bảng điện tử: DBD — Công ty Cổ phần Độc Bản Dược Phẩm.

Giá tham chiếu ngày đầu tiên giao dịch: tám mươi lăm nghìn đồng mỗi cổ phần. Khối lượng chào bán: mười triệu cổ phần. Tổng giá trị huy động dự kiến: tám trăm năm mươi tỷ đồng.

Ông Nguyễn Thanh Bình — vẫn là Phó Chủ tịch UBCKNN, người đã từng ngồi nghe Trí trình bày bằng chứng chống Hoàng Gia — đứng trên bục phát biểu:

— Hôm nay, Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM chào đón Công ty Cổ phần Độc Bản Dược Phẩm chính thức niêm yết. Đây là công ty dược phẩm Việt Nam đầu tiên sở hữu công nghệ khóa phân tử kép độc quyền — một bước tiến đáng tự hào cho ngành dược trong nước.

Tiếng vỗ tay vang rền. Trí đứng trên bục, nhìn xuống hội trường — những gương mặt nhà đầu tư, những ánh mắt phóng viên, những nụ cười ngoại giao. Anh nghĩ đến đêm mưa Đà Lạt mười lăm tháng trước, khi anh đi bộ ba cây số dưới mưa ra bến xe buýt, ba lô trên vai nhẹ hẫng vì chỉ có vài bộ đồ cũ.

Mười lăm tháng. Từ con số không đến tám trăm năm mươi tỷ.

Nhưng con số không phải điều quan trọng nhất.

Chuông giao dịch đầu tiên vang lên. Bảng điện tử nhấp nháy: lệnh mua đổ vào ào ạt. Giá mở cửa: chín mươi hai nghìn — tăng tám phần trăm so với tham chiếu. Mười phút sau: chín mươi bảy nghìn. Nửa giờ sau: một trăm lẻ năm nghìn — chạm trần biên độ hai mươi phần trăm ngày đầu tiên.

Trí nhìn bảng giá, không biểu lộ cảm xúc. Bên cạnh anh, Mai cũng không cười — cô chỉ gật đầu nhẹ, đôi mắt sáng và tĩnh lặng.

— Đợt IPO thành công, — cô nói nhỏ, chỉ đủ Trí nghe. — Oversubscribed bốn lần. Quỹ Dragon Capital và VinaCapital đều mua vào.

Trí gật đầu. Anh biết con số, biết ý nghĩa — nhưng trong lòng anh, niềm vui lớn nhất không phải IPO thành công. Niềm vui lớn nhất là Hepato-Lock thế hệ hai đã hoàn tất thử nghiệm lâm sàng giai đoạn II, kết quả vượt trội: tỷ lệ cải thiện chức năng gan ở bệnh nhân xơ gan giai đoạn B và C đạt bảy mươi tám phần trăm, không có tác dụng phụ nghiêm trọng.

Thuốc thật. Thuốc cứu người. Thuốc của anh.

Chiều hôm đó, sau lễ niêm yết, Trí và Mai bay về Đà Lạt bằng chuyến bay Vietnam Airlines lúc bốn giờ chiều từ Tân Sơn Nhất. Máy bay nhỏ, bốn mươi phút, bay qua những đám mây trắng rồi hạ cánh xuống sân bay Liên Khương giữa chiều Tây Nguyên mát rượi.

Từ sân bay, xe chạy hai mươi phút về phòng lab Độc Bản Dược. Trí muốn ghé lab kiểm tra mẻ sản xuất mới nhất trước khi nghỉ ngơi — thói quen không thể bỏ của nhà khoa học. Mai đi cùng, không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh anh trên xe, nhìn ra ngoài cửa kính.

Lab vắng — nhân viên đã nghỉ vì hôm nay là ngày lễ niêm yết, Trí cho mọi người nghỉ sớm. Anh mở cửa, bật đèn. Phòng lab sáng lên — máy HPLC đứng im, tủ đông âm tám mươi độ kêu vo vo đều đặn, những ống nghiệm xếp ngay ngắn trên giá.

Trí đi kiểm tra một vòng, rồi dừng lại trước cửa sổ phòng lab nhìn ra đồi thông. Bên ngoài, hoàng hôn Đà Lạt đang nhuộm bầu trời — cam, hồng, tím — những sắc màu mà anh đã nhìn hàng nghìn lần trong năm năm nghiên cứu cũ, nhưng chưa bao giờ thấy đẹp như lúc này.

Mai đứng cạnh anh, cách một bước chân. Cô cũng nhìn ra ngoài, tay khoanh trước ngực. Gió chiều Đà Lạt luồn qua khe cửa, mang theo mùi nhựa thông và đất ẩm sau cơn mưa trưa.

Im lặng kéo dài. Không phải im lặng khó chịu — mà là loại im lặng của hai người đã đi cùng nhau qua bão táp, và giờ đứng bên nhau nhìn trời quang.

— Trí, — Mai nói, giọng nhẹ hơn bình thường. Không phải giọng CEO, không phải giọng ra lệnh. Giọng của một người phụ nữ đang nói điều mà cô đã suy nghĩ rất lâu.

Trí quay lại nhìn cô. Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt Mai, làm mềm những đường nét vốn sắc sảo — đôi mắt thường lạnh và tính toán giờ ấm và dịu, như mặt hồ Xuân Hương lúc chiều tà.

— Tôi muốn nói với anh một điều, — cô nói, mắt nhìn thẳng vào mắt Trí, không né tránh. — Không phải với tư cách Chủ tịch HĐQT, không phải với tư cách nhà đầu tư. Với tư cách cá nhân.

Trí đứng yên. Tim anh đập nhanh — lần này không phải vì lo lắng hay tức giận, mà vì một thứ gì đó anh chưa từng cảm nhận trong phòng lab: ấm áp.

— Mười lăm tháng trước, khi tôi gặp anh ở hội nghị, — Mai nói, giọng chậm và cẩn thận, như thể cô đang cân nhắc từng từ, — tôi thấy một người đàn ông gầy gò, mặc áo sơ mi rẻ tiền, đứng dậy trong phòng tám trăm người và hỏi một câu hỏi mà không ai dám hỏi. Lúc đó tôi nghĩ: người này hoặc là điên, hoặc là thiên tài. Hoặc cả hai.

Trí khẽ cười. Nụ cười nhỏ, thật.

— Rồi tôi thấy anh ngồi ba đêm ở hành lang Chợ Rẫy, ăn cơm bệnh viện, theo dõi bệnh nhân mỗi sáu giờ. Tôi thấy anh xây lab từ con số không, tranh cãi với thợ điện về vị trí ổ cắm. Tôi thấy anh đứng vững khi bị tấn công, không gục, không chạy trốn.

Cô dừng lại, hít một hơi.

— Và tôi nhận ra rằng tôi không chỉ tin tưởng anh với tư cách đối tác kinh doanh. Tôi... — cô ngập ngừng, lần đầu tiên Trí thấy Phạm Tuyết Mai ngập ngừng, — tôi muốn đi cùng anh. Không chỉ trên thương trường.

Trí nhìn cô. Ánh hoàng hôn đã chuyển sang tím sẫm, những ngọn thông in bóng đen trên nền trời. Gió lạnh hơn, nhưng bên trong phòng lab ấm áp.

Anh không nói gì. Anh chỉ bước tới một bước, nắm lấy tay cô. Bàn tay anh — chai sạn vì cầm pipet, có vết sẹo bỏng axit trên mu — nắm lấy bàn tay cô — mềm, mát, nhưng chắc chắn.

Mai không rút tay. Cô nhìn xuống hai bàn tay đan vào nhau, rồi nhìn lên mắt Trí.

— Tôi cũng muốn đi cùng em, — Trí nói, giọng nhẹ nhưng không run. Lần đầu tiên anh gọi cô bằng "em."

Họ đứng như thế bên cửa sổ phòng lab, tay trong tay, nhìn hoàng hôn Đà Lạt tắt dần. Không hôn, không ôm — chỉ đứng cạnh nhau, im lặng, như hai phân tử cuối cùng tìm thấy cấu trúc liên kết đúng của mình.

***

Hai tuần sau. Khách sạn Dalat Palace Heritage, phòng tiệc lớn. Đại tiệc cổ đông thường niên đầu tiên của Công ty Cổ phần Độc Bản Dược Phẩm.

Phòng tiệc trang trí tối giản nhưng sang trọng — hoa hồng Đà Lạt trắng trên bàn, đèn chùm pha lê, rèm nhung đỏ sẫm. Hai trăm khách mời: nhà đầu tư, đại diện quỹ, giáo sư đại học, bác sĩ, và phóng viên. Tiến sĩ Lê Hoàng Nam — Phó Giám đốc Chợ Rẫy — cũng có mặt, cầm ly rượu vang, gật đầu chào Trí từ xa. Bệnh nhân Trần Thị Hoa — người phụ nữ mà Trí đã giúp cứu sống — ngồi ở bàn VIP, gương mặt hồng hào hơn nhiều so với mười tháng trước, bên cạnh con trai cô.

Trí đứng trên bục phát biểu. Anh nhìn xuống hội trường, nhìn những gương mặt quen và lạ, rồi nói:

— Thưa quý vị, Độc Bản Dược Phẩm được thành lập từ một niềm tin đơn giản: khoa học thuộc về người tạo ra nó, và thuốc được sinh ra để cứu người, không phải để làm giàu cho kẻ gian lận. Chúng tôi không hứa sẽ trở thành tập đoàn lớn nhất — chúng tôi hứa sẽ làm thuốc tốt nhất.

Tiếng vỗ tay.

— Và bây giờ, — Trí nói, giọng hơi thay đổi, ấm hơn, — tôi muốn giới thiệu với quý vị một người đặc biệt. Người đã tin tôi khi không ai tin, đã đầu tư khi không ai dám, và đã đứng cạnh tôi qua mọi giông bão.

Anh quay sang cánh trái bục, nơi Mai đang đứng, tay cầm ly rượu vang. Cô hơi ngạc nhiên — Trí không báo trước phần này.

— Chủ tịch HĐQT Phạm Tuyết Mai, — Trí nói, giọng vững nhưng mắt sáng long lanh, — không chỉ là đối tác kinh doanh của tôi. Cô ấy là người phụ nữ mà tôi yêu. Và từ hôm nay, cô ấy là vợ chưa cưới của tôi.

Phòng tiệc bùng nổ. Tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, tiếng cụng ly. Mai đứng yên hai giây — đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ hơi rộng hơn bình thường, và trên gò má xuất hiện một vệt đỏ nhẹ mà cô không kiểm soát được. Rồi cô bước lên bục, đứng cạnh Trí.

— Anh ấy không hỏi ý kiến tôi trước khi công bố, — cô nói vào micro, giọng bình tĩnh nhưng khóe miệng cong lên. — Nhưng lần này, tôi sẽ không phản đối quyết định đầu tư của anh ấy.

Tiếng cười vang khắp phòng tiệc.

Trí nắm tay Mai, giơ lên. Hai bàn tay đan vào nhau — tay nhà khoa học và tay nữ CEO — trước hai trăm đôi mắt, trước những ánh đèn flash nhấp nháy, trước tương lai đang rộng mở.

Bên ngoài khách sạn, đêm Đà Lạt trong vắt. Trăng treo trên đỉnh đồi thông, sáng lạnh và thanh khiết. Gió mang theo mùi nhựa thông và hoa dã quỳ — mùi của cao nguyên, mùi của quê hương, mùi của nơi mà Trí đã bắt đầu tất cả.

Anh nhìn ra cửa sổ phòng tiệc, rồi nhìn Mai — người phụ nữ đứng cạnh anh, tay vẫn nắm tay anh, mắt sáng dưới đèn chùm.

Mười lăm tháng trước, anh là kẻ bị đuổi ra đường dưới mưa, ba lô trên vai nhẹ hẫng.

Hôm nay, anh là Nguyễn Đức Trí — Chiến Thần Dược Phẩm, Giám đốc Độc Bản Dược, người sở hữu công nghệ khóa phân tử kép duy nhất tại Việt Nam.

Nhưng quan trọng hơn tất cả danh hiệu, tất cả con số, tất cả cổ phiếu trên sàn — anh là một nhà khoa học đã giữ vững lương tâm, và một người đàn ông đã tìm thấy người đồng hành xứng đáng.

Anh siết nhẹ tay Mai, cô siết lại.

Và dưới trăng Đà Lạt, giữa tiếng cười và ánh đèn, câu chuyện về Chiến Thần Dược Phẩm — Độc Bản — khép lại.

Nhưng phòng lab vẫn sáng đèn. Máy HPLC vẫn chạy. Và công thức tiếp theo đang chờ được viết.

Vì với Nguyễn Đức Trí, chiến thắng lớn nhất không phải trên sàn chứng khoán.

Mà là trong phòng lab.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...