Chương 5: Thành Lập Độc Bản Dược
Văn phòng công chứng Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, TP.HCM, lúc chín giờ sáng thứ hai.
Nắng chiếu qua cửa kính rọi lên bàn gỗ nơi Trí và Mai ngồi đối diện luật sư Đặng Quốc Huy — một người đàn ông ngoài bốn mươi, đầu hói, kính cận dày, chuyên về luật sở hữu trí tuệ và doanh nghiệp dược phẩm.
Trước mặt ba người là bộ hồ sơ thành lập Công ty Cổ phần Độc Bản Dược Phẩm — dày gần bốn mươi trang, giấy A4 in laser sắc nét, mỗi trang có chữ ký nháy ở góc dưới. — Vốn điều lệ năm mươi tỷ đồng, — luật sư Huy đọc, ngón tay trỏ dọc theo dòng chữ. — Cơ cấu cổ đông: Quỹ Thiên Mai Capital góp bốn mươi lăm phần trăm bằng tiền mặt, giải ngân qua tài khoản Vietcombank chi nhánh Bến Thành.
Tiến sĩ Nguyễn Đức Trí góp năm mươi lăm phần trăm bằng tài sản trí tuệ — cụ thể là bản quyền công thức Hepato-Lock và Unlock-T3.
Mai gật đầu.
Cô đã bàn bạc kỹ với Trí về tỷ lệ này.
Trí ban đầu đề nghị chia đều năm mươi - năm mươi, nhưng Mai từ chối. — Anh có công thức, tôi có tiền, — cô nói trong buổi họp trước đó. — Nhưng công thức là thứ không thể thay thế, tiền thì tôi có thể huy động thêm.
Anh xứng đáng phần lớn hơn.
Trí nhìn cô khi đó, ngạc nhiên.
Trong thế giới doanh nghiệp mà anh từng biết — thế giới của Hoàng Bá Kiệt — người có tiền luôn đòi phần sư tử.
Tuyết Mai khác.
Luật sư Huy tiếp tục: — Giám đốc điều hành: Tiến sĩ Nguyễn Đức Trí.
Chủ tịch Hội đồng Quản trị: bà Phạm Tuyết Mai.
Trụ sở chính đăng ký tại: số 127 Trần Phú, Phường 4, Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng.
Lĩnh vực kinh doanh: nghiên cứu, sản xuất và phân phối dược phẩm đặc trị.
Trí cầm bút ký tên.
Nét chữ run nhẹ — không phải vì hồi hộp, mà vì ba đêm liên tiếp anh thức khuya hoàn thiện hồ sơ đăng ký sáng chế với Cục Sở hữu trí tuệ.
Mai ký sau, nét chữ gọn gàng và dứt khoát, mực xanh đậm trên giấy trắng. — Xong, — luật sư Huy thu lại hồ sơ. — Tôi sẽ nộp Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Lâm Đồng trong ngày.
Giấy phép kinh doanh mất khoảng năm đến bảy ngày làm việc.
Giấy phép hoạt động dược phẩm từ Sở Y tế sẽ lâu hơn — khoảng ba đến bốn tuần, tùy thuộc vào kết quả thẩm định cơ sở vật chất. — Vậy lab phải sẵn sàng trước khi Sở Y tế đến thẩm định, — Trí nói. — Đúng.
Và tôi đã tìm được địa điểm, — Mai nói, mở tablet hiện lên bản đồ và ảnh chụp. — Khu nhà xưởng cũ của Viện Nghiên cứu Hạt nhân Đà Lạt, phường Xuân Trường.
Diện tích bốn trăm mét vuông, hai tầng.
Viện đã dời đi, đang cho thuê dài hạn.
Kết cấu tốt, hệ thống điện ba pha đầy đủ, nguồn nước sạch từ hồ Xuân Hương.
Giá thuê một trăm hai mươi triệu mỗi tháng.
Trí xem ảnh.
Nhà xưởng cũ nhưng chắc chắn, tường gạch dày, trần cao — lý tưởng cho phòng thí nghiệm dược phẩm.
Vị trí trên cao, khí hậu Đà Lạt mát mẻ quanh năm, nhiệt độ ổn định từ mười lăm đến hai mươi lăm độ — lý tưởng cho bảo quản nguyên liệu sinh học. — Tốt, — anh nói. — Tôi cần ít nhất sáu phòng: phòng tổng hợp hữu cơ, phòng sinh học phân tử, phòng phân tích HPLC, phòng nuôi cấy tế bào, phòng bảo quản mẫu, và phòng sạch GMP cho sản xuất pilot.
Thiết bị tối thiểu: hệ thống HPLC Agilent, máy quang phổ UV-Vis, PCR realtime, tủ an toàn sinh học cấp 2, và tủ âm tám mươi độ.
Mai ghi chép, đôi mắt sáng lên khi nghe Trí nói về thiết bị.
Cô nhận ra anh không phải kiểu nhà khoa học mơ mộng — anh biết chính xác mình cần gì, bao nhiêu, và tại sao. — Tổng chi phí thiết bị? — cô hỏi. — Khoảng mười hai đến mười lăm tỷ nếu mua thiết bị tân trang từ Nhật hoặc Hàn Quốc.
Mua mới từ châu Âu thì gấp đôi.
Tôi đề nghị mua tân trang — thiết bị lab dược phẩm Nhật bảo trì tốt, dùng được mười năm không vấn đề. — Được.
Tôi sẽ liên hệ đối tác Osaka, — Mai nói. — Họ chuyên thanh lý thiết bị phòng lab dược phẩm.
Shipping về Việt Nam mất ba tuần qua cảng Cát Lái.
Ba tuần sau, Trí đứng giữa nhà xưởng cũ ở Đà Lạt, lần đầu tiên sau nhiều tuần được hít thở không khí rừng thông quen thuộc.
Bên ngoài, sương mù buổi sáng phủ trắng con đường dẫn vào khu nhà.
Bên trong, đội thợ đang lắp đặt hệ thống ống dẫn khí, sàn epoxy chống tĩnh điện, và vách ngăn phòng sạch.
Trí tự tay giám sát từng chi tiết.
Anh đo khoảng cách giữa các bàn thí nghiệm bằng thước laser, kiểm tra độ phẳng của sàn bằng nivo cân bằng, và tranh luận với thợ điện về vị trí ổ cắm sao cho dây cáp thiết bị không vướng lối đi. — Ổ cắm phải ở bên phải bàn, cách mặt bàn ba mươi centimet, — anh nói, tay chỉ vào tường. — HPLC có dây nguồn dài một mét rưỡi, nếu ổ cắm ở bên trái, dây sẽ phải kéo qua mặt bàn, dính dung môi là chập điện.
Thợ điện, một anh thanh niên người Đà Lạt tên Phong, gãi đầu: — Dạ, anh nói gì em cũng làm, nhưng anh kỹ dữ quá. — Kỹ mới sống, — Trí đáp, không cười.
Thiết bị bắt đầu về.
Từng thùng gỗ lớn từ container được xe tải nhỏ chở lên đèo, qua những khúc cua quanh co giữa rừng thông.
Trí đứng ở bãi đỗ xe, kiểm tra từng thùng theo mã vận đơn, đối chiếu với danh sách đặt hàng.
Ngày thứ năm, hệ thống HPLC Agilent 1260 Infinity II được lắp đặt xong.
Trí bật máy, nghe tiếng bơm chạy đều, nhìn kim đồng hồ áp suất ổn định ở 180 bar.
Anh mỉm cười — nụ cười đầu tiên thật sự thoải mái từ khi bị đuổi khỏi phòng lab của Kiệt.
Đêm hôm đó, Trí ngồi một mình trong phòng lab mới, đèn huỳnh quang sáng trắng, bên ngoài cửa sổ là rừng thông đen thẫm và tiếng côn trùng đêm.
Anh mở laptop, đặt bên cạnh cuốn sổ ghi chép mới — cuốn sổ bìa đen, trang trắng tinh, chờ đợi.
Anh bắt đầu viết.
Dòng đầu tiên: "Dự án Hepato-Lock Thế hệ 2.
Ngày 1.
Phòng lab Độc Bản Dược, Đà Lạt."
Ngón tay anh siết chặt bút, mực xanh chảy trên giấy trắng.
Năm năm trước, anh cũng bắt đầu như thế — cô đơn, trong một phòng lab, với một cuốn sổ trắng.
Nhưng lần này khác.
Lần này, anh không còn là nghiên cứu sinh quèn làm thuê cho kẻ khác.
Anh là chủ.
Và lần này, anh sẽ không để ai cướp được bất cứ thứ gì nữa.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ Mai: "Giấy phép kinh doanh đã có.
Sở Y tế Lâm Đồng sẽ đến thẩm định lab vào tuần sau.
Chuẩn bị kỹ."
Trí gõ trả lời: "Lab sẽ sẵn sàng."
Anh đặt điện thoại xuống, quay lại cuốn sổ.
Bên ngoài, gió thổi qua rừng thông, mang theo mùi nhựa thông và đất ẩm.
Đà Lạt về đêm lạnh tám độ, nhưng bên trong phòng lab, đèn sáng ấm, máy móc chạy đều, và Nguyễn Đức Trí — Giám đốc Công ty Cổ phần Độc Bản Dược Phẩm — đang viết lại lịch sử mà kẻ khác đã cướp.
Trang thứ hai trong sổ, anh vẽ sơ đồ cấu trúc enzym Unlock-T3, đánh dấu bốn vị trí xúc tác bằng vòng tròn đỏ.
Bên cạnh, anh ghi chú: "Cải tiến vị trí số 3 — thay arginine bằng lysine để tăng hoạt tính 15%.
Thế hệ 2 phải tốt hơn thế hệ 1."
Anh làm việc đến hai giờ sáng, khi mắt đã cay đến mức không nhìn rõ chữ nữa.
Trí tắt đèn, nằm xuống chiếc ghế sofa cũ trong góc phòng lab, kéo tấm chăn mỏng lên ngực.
Qua cửa sổ, trăng Đà Lạt treo giữa ngọn thông, sáng lạnh và xa vời.
Anh nhắm mắt, và lần đầu tiên trong nhiều tuần, ngủ một giấc không mơ.