Chương 1: Cu Li Cầu Số Ba
Sáu giờ sáng, sương biển còn chưa tan trên vịnh Đà Nẵng. Cầu cảng số 3 Tiên Sa đã rộn tiếng máy móc — tiếng cẩu trục kéo container, tiếng xe nâng điện vù vù, tiếng còi tàu dài một hồi từ phía ngoài vịnh báo hiệu tàu vào.
Lê Quang Vũ đứng ở vị trí dây buộc tàu mũi, cầm móc cẩu nặng hai mươi ký trên tay. Áo phao cam, mũ bảo hiểm vàng, khẩu trang chống bụi. Không có gì phân biệt anh với hai chục công nhân bốc vác khác trên cầu cảng — ngoại trừ cái cách anh nhìn mũi tàu vào từ xa, ước lượng tốc độ và hướng tiếp cận, rồi ra hiệu cho đội buộc dây đứng đúng vị trí trước khi tàu chạm cầu.
"Vũ! Mày làm gì thế đó!" Tiếng La Wei — cai bến người Đài Loan của công ty đại lý tàu Pacific Terminal — vang lên từ phía sau. Hắn đi giày da trên cầu cảng bê tông, điều mà bất kỳ người làm cảng thực sự nào cũng biết là cực kỳ sai về an toàn. "Tao nói mày đứng vị trí dây lái, mày đứng dây mũi làm cái gì?"
"Con tàu này tiếp cận ở góc mười lăm độ với vận tốc giảm chậm," Vũ đáp, không quay đầu. "Nếu buộc dây lái trước, lực kéo lái nặng hơn mũi, con tàu sẽ ngoạm vào cầu cảng. Phải buộc mũi trước."
"Mày là thuyền trưởng hay tao là thuyền trưởng?" La Wei tiến lại gần. Hắn lùn hơn Vũ gần một cái đầu nhưng bù lại bằng giọng nói. "Tao quản lý cầu cảng này, mày nghe tao. Đứng vào vị trí dây lái ngay."
Vũ không di chuyển. Anh nhìn ra mũi tàu — con tàu hàng 8.000 TEU đang giảm ga từ từ, và anh có thể thấy rõ: góc tiếp cận sẽ tạo áp lực không cân bằng nếu không buộc mũi trước.
La Wei bước tới, đá vào ống chân anh. Không mạnh — chỉ đủ để ra oai. "Di chuyển."
Vũ nhìn hắn. Nhìn thẳng, bình thản. Rồi anh nhìn sang tổ trưởng đội buộc dây — người đàn ông bốn mươi tuổi người Đà Nẵng đã làm cảng hai mươi năm. "Anh Tuấn, đội mũi ở đúng vị trí nhé."
Tổ trưởng Tuấn nhìn La Wei, nhìn Vũ, rồi gật đầu. "Vâng, tôi theo ý anh Vũ."
La Wei tím mặt.
Ba phút sau, tàu cập cầu. Trơn tru. Không va chạm, không tiếng kẹt kim loại. Thuyền phó tàu trên cầu thang dẫn bộ xuống, bắt tay tổ buộc dây, nói bằng tiếng Anh: "Good docking, very smooth." Rồi nhìn thấy Vũ, người thuyền phó đó dừng lại, nghiêng đầu. "Wait. Captain Le?"
Vũ nhìn anh ta — người Hàn Quốc, khoảng ba mươi lăm tuổi. "Xin lỗi, anh nhầm người rồi."
Người thuyền phó nhìn anh thêm một giây rồi lắc đầu nhẹ. "Sorry. Thought I recognized you from IMO conference 2019."
Anh ta bước xuống. La Wei đứng nhìn cảnh này, mặt hắn có một thứ gì đó giống như dấu hỏi.
Nhưng đó không phải ngày hắn sẽ tìm ra câu trả lời.