Chương 4: Cuộc Đàm Phán Và Màn Phản Công

Buổi đàm phán diễn ra tại phòng họp của Cảng vụ Đà Nẵng, tầng tám tòa nhà Sở GTVT trên đường Trần Phú, với mặt biển Đà Nẵng và cầu Rồng nhìn ra phía đông.

Phía Pacific Terminal: Ba đại diện từ Hồng Kông — Marcus Chen (CEO khu vực Đông Nam Á), một luật sư người Anh tên Stephen Hartwell, và phiên dịch. Bên cạnh là La Wei — cai bến Tiên Sa — người được mời tham gia với danh nghĩa "đại diện địa phương" dù anh ta hoàn toàn là nhân viên Pacific Terminal.

Phía Cảng vụ: Cô Hương, trưởng phòng pháp chế, kế toán trưởng. Và ngồi ở cuối bàn, không có tên trong danh sách chính thức: Lê Quang Vũ, mặc sơ mi xanh dương mua ở Big C, cầm tập hồ sơ A4 đóng bìa cứng.

Marcus Chen nhìn thấy anh và nhíu mày. Hắn nhìn sang cô Hương, không hỏi to nhưng ánh mắt là câu hỏi.

"Cố vấn kỹ thuật hàng hải của Cảng vụ," cô Hương giới thiệu ngắn gọn.

Buổi đàm phán bắt đầu với phần trình bày của Pacific Terminal về lợi ích kinh tế của hợp đồng BOT. Chen nói tiếng Anh lưu loát, slide PowerPoint đẹp, con số cụ thể. Hắn biết cách thuyết trình — mười lăm phút đầu là số liệu về GDP tăng, việc làm tạo ra, cơ sở hạ tầng được nâng cấp.

Khi đến phần thảo luận điều khoản, Hartwell dẫn dắt. Luật sư người Anh này nói tiếng pháp lý trơn tru và cẩn thận đến mức khó bẻ gãy — mỗi câu đều có lý do, mỗi điều khoản đều có tiền lệ pháp.

Vũ ngồi nghe, không ghi chép. Anh nhìn Hartwell giống như người thuyền trưởng nhìn thời tiết — chờ lúc gió đổi hướng.

Lúc đó đến. Hartwell đang giải thích điều khoản Phụ lục E — điều khoản an ninh vùng cảng — theo hướng đó là "tiêu chuẩn quốc tế thông thường".

"Tiêu chuẩn ISPS Code," Vũ nói. Đây là lần đầu anh mở miệng trong buổi họp.

Hartwell quay sang anh. "Xin lỗi?"

"Tiêu chuẩn an ninh cảng quốc tế được quy định bởi ISPS Code — International Ship and Port Facility Security Code, có hiệu lực từ 2004. Phụ lục E của hợp đồng đề xuất định nghĩa vùng kiểm soát an ninh rộng hơn tiêu chuẩn ISPS Code hai mươi phần trăm và bao gồm luồng hàng hải số 2 đến số 4 của vịnh Đà Nẵng." Anh mở tập hồ sơ, lấy ra ba tờ giấy đặt giữa bàn — in màu, rõ ràng. "Đây là bản đồ ISPS của cảng Tiên Sa theo quy định Cục Hàng hải Việt Nam. Đây là điều khoản Pacific Terminal đề xuất. Đây là ảnh chụp màn hình điều khoản tương đương trong hợp đồng Pacific Terminal ký với Laem Chabang 2019 — có thể tra cứu trên website Bộ GTVT Thái Lan. Vùng kiểm soát hẹp hơn rất nhiều và đúng ISPS Code."

Phòng họp im lặng.

Marcus Chen nhìn Hartwell. Hartwell nhìn ba tờ giấy.

"Điều khoản của chúng tôi là tiêu chuẩn vận hành của Pacific Terminal," Hartwell nói, giọng vẫn bình thản. "Không phải vi phạm luật."

"Không vi phạm luật Việt Nam trực tiếp," Vũ đồng ý. "Nhưng vi phạm điều ước quốc tế SOLAS mà Việt Nam phê chuẩn năm 1991 — Chương XI-2 về an ninh hàng hải, Điều 3.3 quy định vùng kiểm soát an ninh không được cản trở luồng hàng hải quốc gia. Nếu Pacific Terminal kiểm soát luồng số 2 đến 4, họ có thể từ chối tàu của Cảnh sát biển và Hải quân nhân dân Việt Nam đi qua luồng đó bằng lý do 'vi phạm vùng kiểm soát an ninh theo hợp đồng'. Đây là vấn đề chủ quyền, không phải vấn đề thương mại."

La Wei — ngồi ở cuối bàn phía Pacific Terminal — đứng dậy. "Đây là cáo buộc vô lý—"

"La Wei," Vũ nói, giọng bằng phẳng như mặt biển trước bão. "Tuần trước anh đá vào chân tôi vì tôi buộc dây mũi trước thay vì dây lái. Hôm đó anh sai và con tàu cập bến an toàn vì tổ buộc dây nghe tôi. Hôm nay anh ngồi đây và cũng sai theo cách tương tự — anh nghĩ những người ký hợp đồng này không đủ hiểu biết để nhận ra điều tôi vừa nói. Anh cũng lầm."

Phòng họp im lặng hoàn toàn một giây rưỡi.

Marcus Chen gõ nhẹ bàn. "Tôi nghĩ chúng ta cần nghỉ giải lao."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...