Chương 3: Bản Thiết Kế Biến Mất
Bốn ngày sau cuộc nói chuyện với Vy, Minh nhận được email từ Ban Tổ chức Giải thưởng Kiến trúc Quốc gia — giải thưởng uy tín nhất trong ngành, tổ chức ba năm một lần bởi Hội Kiến trúc sư Việt Nam phối hợp với Bộ Xây dựng.
Email không phải thông báo về anh.
Email là thông báo danh sách đề cử vòng chung kết — công bố công khai theo quy định.
Và trong danh sách đó, ở hạng mục "Thiết kế bền vững xuất sắc", có một dự án tên "Green Village" — bản mô tả ngắn gọn: "Mô hình kiến trúc tích hợp nhà ở, canh tác thủy canh và thu gom năng lượng trong cấu trúc tre-composite-kính, thiết kế cho vùng đồng bằng có nguy cơ ngập lụt." Tác giả: Nguyễn Tuấn, Giám đốc thiết kế Tập đoàn Địa ốc Phúc An.
Minh đọc lại đoạn mô tả ba lần.
Không phải vì không hiểu.
Mà vì anh cần đảm bảo mình hiểu đúng.
Đó là dự án Làng Xanh của anh.
Từng từ.
Từng chi tiết kỹ thuật.
Được nộp dưới tên người đàn ông mà vợ anh vừa nói sẽ "hợp tác."
Minh ngồi xuống ghế, nhìn màn hình máy tính.
Anh không ngạc nhiên — không hẳn, vì anh đã nghi ngờ từ cách Vy hay hỏi về tiến độ thiết kế trong sáu tháng gần đây, cách cô thỉnh thoảng "vô tình" mang tài liệu về nhà và quên trên bàn.
Nhưng anh không có bằng chứng — cho đến khi nhìn thấy email này.
Anh mở hệ thống BIM, vào log lịch sử truy cập.
Ngày 2 tháng 9 năm 2025 — ba tuần trước khi Hội Kiến trúc sư công bố danh sách sơ khảo — có một phiên đăng nhập từ địa chỉ IP mạng nhà họ, bằng tài khoản của anh, lúc hai giờ hai mươi sáng.
Minh nhìn vào dòng log đó.
Lúc hai giờ hai mươi sáng, anh đang ngủ.