Chương 2: Đơn Ly Hôn
Trần Khánh Vy, ba mươi lăm tuổi, Quản lý Dự án của Tập đoàn Địa ốc Phúc An — vóc người cao, ăn mặc luôn chỉnh chu theo phong cách công sở — đặt tờ giấy xuống bàn vẽ của Minh.
Không phải tờ giấy tran trọng.
Chỉ là một tờ A4 in từ mẫu trên mạng, được điền tên tuổi bằng chữ viết tay.
"Đơn ly hôn." Vy nói thẳng.
Minh nhìn tờ giấy.
Rồi nhìn lên vợ.
"Vì sao?" Anh hỏi bằng giọng của người hỏi thật, không phải hỏi để tranh luận.
"Vì em không thể tiếp tục sống như thế này." Vy ngồi xuống ghế đối diện. "Ba năm anh không có thu nhập. Ba năm em nuôi cả hai người. Ba năm anh ngồi vẽ dự án không biết bao giờ xong và không biết có ai mua không."
"Làng Xanh sẽ xong cuối năm nay —"
"Anh nói vậy từ năm ngoái." Vy cắt ngang, không gay gắt nhưng dứt khoát. "Em đã quyết định. Em và anh Tuấn —"
"Nguyễn Tuấn." Minh nhắc tên đồng nghiệp cũ của Vy.
"Anh ấy đề nghị hợp tác dự án và... em nghĩ tương lai của mình phù hợp hơn với hướng đó."
Phòng im lặng.
Tiếng xe máy ngoài ngõ Lý Quốc Sư vẳng lên.
Minh nhìn xuống tờ đơn ly hôn, rồi nhìn lên bức tường phủ đầy bản vẽ Làng Xanh — năm của anh.
"Anh cần thời gian đọc kỹ trước khi ký." Anh nói.
"Bao lâu?"
"Hai tuần."
Vy đứng dậy.
"Anh không cần giả vờ cần thời gian. Nếu muốn ký, ký đi. Nếu không muốn, ra tòa. Em không ép, nhưng em cũng không chờ mãi."
Cô bước ra khỏi phòng.
Minh ngồi nhìn tờ giấy.
Rồi anh mở hệ thống BIM, vào thư mục Làng Xanh, kiểm tra lại lần cuối timestamp của bản vẽ mới nhất: 23:47:08, ngày 14 tháng 10 năm 2025.
File được ký số, được đồng bộ lên server tại ETH Zurich theo thỏa thuận lưu trữ học thuật mà anh ký từ năm 2023.
Mọi thứ ở đó, đầy đủ, không thể xóa hay sửa sau khi đã commit.
Anh đóng laptop, cầm tờ đơn ly hôn và đặt vào ngăn kéo trên cùng của bàn vẽ.
Hai tuần.