Chương 1: Căn Nhà Cổ Ven Đê
Căn nhà số 47 ngõ Lý Quốc Sư, Hoàn Kiếm, Hà Nội — nhà ba tầng tường gạch cũ, mái ngói đỏ đã bạc màu, cửa sổ gỗ nhìn ra rặng cây bên đường — là nơi Lê Quang Minh thuê và sống từ ba năm trước, sau khi anh xin nghỉ không lương từ Công ty Kiến trúc Toàn Cầu để tập trung cho dự án cá nhân.
Anh ba mươi tám tuổi.
Cao một mét bảy hai, gầy, tóc đã bắt đầu có vài sợi bạc ở thái dương.
Bàn làm việc của anh chiếm trọn tầng ba — bàn vẽ kỹ thuật A0, hai màn hình máy tính, và một bức tường phủ kín bản vẽ phác thảo bằng bút chì về một công trình mà người nhìn vào sẽ không ngay lập tức hiểu nó là gì.
Công trình đó tên là "Làng Xanh" — một mô hình kiến trúc tích hợp nhà ở, canh tác thủy canh và thu gom năng lượng mặt trời trong một cấu trúc tre-composite-kính ba tầng, thiết kế cho vùng đồng bằng sông Hồng có nguy cơ ngập lụt cao.
Ba năm.
Bốn nghìn tám trăm giờ làm việc, tính theo nhật ký mà anh ghi bằng tay mỗi tối trước khi ngủ.
Tất cả đều được ghi lại trên hệ thống version control của BIM — Building Information Modeling — mà anh cài đặt từ ngày đầu, mỗi thay đổi thiết kế đều có timestamp, tọa độ địa lý máy tính và chữ ký số cá nhân.
Đó là thói quen từ hồi học thạc sĩ tại ETH Zurich — Học viện Kỹ thuật Liên bang Thụy Sĩ — nơi người ta dạy rằng tài sản trí tuệ của kiến trúc sư cũng cần được bảo vệ nghiêm túc như tài sản vật chất.
Trần Khánh Vy bước vào tầng ba lúc tám giờ tối thứ Sáu với khuôn mặt của người đã quyết định điều gì đó từ trước.
"Mình cần nói chuyện."
Minh đặt bút chì xuống, xoay ghế lại.
"Nói đi."