Chương 8: Căn Nhà Mới

Tháng Giêng năm sau, Lê Quang Minh chuyển ra khỏi căn nhà số 47 ngõ Lý Quốc Sư.

Anh không chuyển đến chỗ lớn hơn hay sang trọng hơn.

Anh thuê một căn nhà cổ ven đê sông Hồng ở Tứ Liên, Tây Hồ — nhỏ hơn, nhưng có mảnh vườn nhỏ phía sau và nhìn ra sông.

Bàn vẽ anh dựng ở phòng đầu hướng bắc, nơi ánh sáng tự nhiên đủ mà không quá chói.

Dự án mới anh bắt đầu tên là "Nhà Nổi" — thiết kế nhà ở tích hợp cho vùng ven biển Đồng bằng sông Cửu Long đang chịu xâm ngập mặn.

Hội Kiến trúc sư Việt Nam mời anh làm cố vấn kỹ thuật cho chương trình Nhà ở bền vững quốc gia.

Đại học Xây dựng Hà Nội mời anh giảng khóa chuyên đề về kiến trúc thích ứng khí hậu.

Một quỹ phát triển nông thôn của Thụy Sĩ liên hệ về dự án thí điểm Làng Xanh tại hai tỉnh đồng bằng sông Hồng.

Minh trả lời từng email theo thứ tự ưu tiên, lịch họp được xếp vào buổi chiều để buổi sáng vẫn dành cho bàn vẽ.

Một buổi tối tháng Hai, cha anh — ông Lê Văn Dũng, sáu mươi tám tuổi, kỹ sư xây dựng về hưu — gọi điện từ Hải Phòng.

"Ba có đọc báo về con." Giọng ông bình thường, không đặc biệt. "Ba vui."

"Cảm ơn ba."

"Con khỏe không?"

"Khỏe." Minh nhìn qua cửa sổ ra sông Hồng đang lên màu vàng trong chiều muộn. "Đang làm dự án mới."

"Về cái gì?"

"Nhà nổi cho đồng bằng sông Cửu Long."

Giây im lặng.

"Cái đó khó đấy." Ông cha nói — giọng của kỹ sư xây dựng, không phải giọng cha đang an ủi con.

"Biết." Minh trả lời. "Đó là lý do con làm."

Ông cha cười — tiếng cười ngắn, rõ ràng, của người hiểu câu trả lời đó là đủ.

Minh cúp máy và quay lại bàn vẽ.

Ngoài cửa sổ, sông Hồng chảy qua như nó đã chảy từ nghìn năm trước — không quan tâm đến giải thưởng, không quan tâm đến ly hôn hay danh hiệu, chỉ chảy đều và liên tục như mọi thứ đáng bền vững đều phải vậy.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...