Chương 5: Mã Lô Bị Chôn Trong Email Cũ
Cả ngày hôm sau, Phong Nguyên sống bằng cà phê, bảng tính và cơn giận được khóa kỹ.
Phong lập phòng chiến tạm trong kho trung chuyển.
Bảng trắng dán đầy mã lô: MS-0417-D, MS-0417-B, MS-0328-X.
Bên cạnh là danh sách người từng truy cập dashboard, người nhận proposal, người tham gia nhóm chat vận hành cũ.
Lợi tìm ra điểm đầu tiên.
Ảnh dashboard giả dùng giao diện của phiên bản thử nghiệm sáu tháng trước — phiên bản chỉ tồn tại trong thư mục demo gửi cho Trần Hồng Nhung khi cô chuẩn bị pitch với nhà đầu tư.
Bản đó chưa có cơ chế khóa hash, nên nếu người ngoài nhìn vào sẽ tưởng log có thể sửa dễ dàng.
Phong mở email cũ:
Từ: Vũ Gia Phong.
Đến: Trần Hồng Nhung.
Tiêu đề: Demo dashboard pitch bản nháp – không dùng vận hành thật.
Dòng ghi chú: “Nhung nhớ đừng gửi bản này ra ngoài, chưa có module khóa dữ liệu.”
Thanh Tâm đọc xong.
“Đây là dao.”
“Đủ đâm chưa?”
“Đủ rạch.
Muốn đâm phải có người cầm dao xác nhận.”
Người đó xuất hiện lúc bốn giờ chiều.
Một nhân viên cũ tên Duy nhắn cho Lợi: “Em muốn nói chuyện, nhưng đừng để anh Nghĩa biết.”
Họ gặp Duy ở quán sửa xe bên ngoài thị trấn.
Duy đội mũ, tay run.
“Em không trực tiếp tráo giấy.
Nhưng em biết họ lấy mã lô B từ đâu.”
Thanh Tâm bật ghi âm, đặt giấy xác nhận trước mặt cậu.
“Nói sự thật, không thêm suy đoán.”
Duy nuốt khan.
“Anh Nghĩa bảo em trích danh sách mã lô cũ để đối chiếu hệ thống.
Em gửi file.
Sau đó em thấy chị Nhung dùng mã MS-0417-B trong một bản photo.
Em hỏi thì chị nói chỉ để ‘dằn mặt anh Phong’, không làm hỏng hàng thật.”
Phong đặt tay dưới bàn, siết lại.
“Không làm hỏng hàng thật?”
Duy cúi đầu.
“Em xin lỗi.
Em tưởng họ chỉ muốn ép anh bán lại tuyến xe.”
Duy lấy ra điện thoại cũ.
Trong nhóm chat nội bộ Cao Nguyên Xanh có đoạn Nghĩa nhắn: “Chỉ cần xe đứng đủ lâu, Phong tự quỳ.
Nông trại không chờ nổi đâu.”
Không ai nói gì trong vài giây.
Câu đó bẩn đến mức không cần phân tích.
Tối đó, bộ hồ sơ đã có ba lớp: log nhiệt độ và kiểm nghiệm chứng minh sữa sạch; email demo dashboard chứng minh ảnh tố cáo dựng từ bản nháp; lời khai và tin nhắn nhóm chứng minh ý định ép xe đứng đến khi Phong quỳ.
Mười một giờ đêm, Hồng Nhung gọi.
“Anh Phong, mình gặp riêng được không?
Em có thứ anh cần.”
“Gửi qua luật sư.”
“Em sợ Nghĩa.”
Phong im.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh nhớ cô từng đứng dưới mưa ở nông trại, cầm áo che cho máy đo nhiệt độ vì sợ hư thiết bị.
Thanh Tâm nhìn anh, lắc đầu rất nhẹ.
Phong nói vào điện thoại: “Nếu em có chứng cứ, gửi qua kênh chính thức.
Nếu em chỉ muốn một đường lui riêng, anh không phải cửa hậu.”
Anh tắt máy.
Sữa sạch phải được giữ lạnh từng phút.
Sự thật cũng vậy.