Chương 2: Người Đòi Xem Data Logger
Đỗ Thanh Tâm đến trạm cân lúc trời vừa sáng hẳn.
Cô không mặc đồ như nhà đầu tư trong ảnh báo chí.
Áo sơ mi trắng, giày thấp, tóc buộc gọn, tay kéo vali nhỏ chứa laptop, đầu đọc thiết bị và máy in mini.
Vừa xuống xe, cô không hỏi Phong có ổn không.
Cô hỏi: “Bồn nào đang nóng nhất?”
“Xe số 01. 5,3°C.”
“Ngưỡng xử lý?”
“Dưới 6°C vẫn cứu được nếu chuyển kho trong bốn mươi phút.”
“Vậy ưu tiên cứu hàng trước.
Drama để sau.”
Câu đó làm Phong thở ra.
Thanh Tâm yêu cầu lập biên bản bổ sung: xe không được mở bồn, chỉ kiểm tra logger qua cổng ngoài; mọi bản photo nghi giả phải bỏ vào túi chứng cứ; đơn vị giữ xe chịu trách nhiệm nếu kéo dài thời gian sau khi có dữ liệu độc lập.
Bùi Trọng Nghĩa bước tới.
“Chị Tâm, đầu tư vào một chuỗi lạnh đang bị nghi làm giả hồ sơ không khôn ngoan đâu.”
Thanh Tâm nhìn hắn.
“Tôi chưa đầu tư.
Tôi đang kiểm.”
“Dữ liệu của Phong có thể tự tạo.”
“Vậy anh có dữ liệu phản chứng không?”
“Có hồ sơ bị lệch mã.”
“Bản photo không nguồn không phải dữ liệu.
Nó là giấy.”
Trong ba mươi phút, Thanh Tâm cho trích xuất từng data logger.
Mỗi thiết bị sinh ra một file nhỏ: nhiệt độ theo phút, GPS, trạng thái cửa bồn, mã niêm phong.
Cô in bản tóm tắt tại chỗ, yêu cầu tài xế ký xác nhận thời điểm lấy dữ liệu.
Phong nhìn xe số 01: 5,6°C.
5,7°C.
“Cho xe đi,” anh nói.
“Nếu nghi hồ sơ, các anh giữ bản sao và data.
Nhưng giữ sữa đến hỏng thì chính các anh tạo thiệt hại.”
Thanh Tâm đặt bản in lên bàn.
“Tôi ký làm chứng việc này.”
Cuối cùng, bốn xe được cho đi.
Bốn mươi phút sau, bồn sữa đầu tiên vào trạm lạnh dự phòng.
Nhiệt độ dừng ở 5,9°C rồi bắt đầu giảm.
Lợi đứng trong kho, mồ hôi ướt lưng áo dù phòng lạnh như cắt.
“Cứu được không anh?”
“Cứu được.
Nhưng phải gửi kiểm nghiệm lại toàn bộ.
Không lô nào ra khỏi kho trước khi có kết quả.”
Thanh Tâm đi quanh kho, kiểm camera, bồn lạnh, quy trình nhận mẫu.
Không khen.
Không chê.
Chỉ hỏi.
“Vì sao mã lô bản photo là B, còn tem bồn là D?”
“B là lô test nội bộ bị hủy hai tuần trước.
Không xuất hàng.”
“Ai có quyền truy cập mã lô đó?”
Phong im một giây.
“Ba người.
Tôi.
Lợi.
Và Trần Hồng Nhung, trước khi cô ấy rời công ty.”
Buổi trưa, hội nghị thực phẩm Hà Nội bắt đầu phiên chính.
Trên livestream, Bùi Trọng Nghĩa xuất hiện với chủ đề: “Chuỗi lạnh minh bạch cho sữa cao nguyên”.
Hắn đứng trên sân khấu, sau lưng là hình nông trại xanh mướt và xe lạnh mới tinh.
Hồng Nhung mỉm cười giới thiệu hệ thống của Cao Nguyên Xanh.
Nghĩa nói: “Nhiều đơn vị nhỏ hiện nay dùng log nhiệt độ tự khai, không đủ tin cậy.
Chúng tôi xây hệ thống ba lớp, đảm bảo không thể sửa dữ liệu sau khi xe khởi hành.”
Phong cười lạnh.
Câu đó lấy từ proposal anh viết năm ngoái.
Chỉ đổi logo.
Chiều, kết quả kiểm nghiệm nhanh cho thấy lô sữa vẫn đạt ngưỡng sơ bộ.
Nhưng trên mạng, tin xấu chạy nhanh hơn: “Bốn xe sữa của Phong Nguyên bị giữ vì nghi hồ sơ giả.”
Cô Bảy, chủ một trại nhỏ, gọi tới: “Phong, nếu họ hủy sữa, nhà cô chết.”
Phong đứng trong kho lạnh, hơi lạnh bám lên tóc.
“Con không để cô chết đâu.
Lô này con chịu trách nhiệm đến cùng.”
Anh tắt máy, quay sang Thanh Tâm.
“Tôi cần lên hội nghị.”
Cô gật đầu.
“Đi.
Nhưng không lên để chửi.
Lên để mở log.”