Chương 3: Hội Nghị Không Có Tên Tôi

Hội nghị Thực phẩm Sạch Hà Nội đông hơn Phong tưởng.

Trên màn hình lớn ở lối vào, danh sách diễn giả chạy liên tục.

Không có tên Vũ Gia Phong.

Vị trí cũ của anh được thay bằng Bùi Trọng Nghĩa.

Chủ đề cũ của anh — “Chuỗi lạnh sữa tươi cao nguyên: dữ liệu không thể nói dối” — được đổi thành “Minh bạch chuỗi lạnh: chuẩn mới cho ngành sữa Việt”.

Thanh Tâm nhìn anh.

“Đau không?”

“Có.”

“Giữ đó.

Nhưng đừng để nó cầm micro thay anh.”

Họ bước vào khi Nghĩa đang nói slide cuối.

Hắn chỉ vào biểu đồ nhiệt độ minh họa, giọng tự tin: “Trong chuỗi lạnh, chúng ta không thể tin vào lời hứa.

Chúng ta phải tin vào dữ liệu được khóa, được xác minh, được kiểm toán.”

Phong nhận ra biểu đồ đó: màu line, ngưỡng 6°C, ghi chú “điểm nguy cơ khi xe dừng quá 40 phút” — tất cả lấy từ bản trình bày anh gửi Hồng Nhung để kêu gọi vốn.

Đến phần hỏi đáp, Thanh Tâm giơ tay.

“Anh Nghĩa nói hệ thống của anh khóa dữ liệu ba lớp.

Tôi muốn hỏi: nếu một xe bị giữ vì hồ sơ bị tố giả, anh sẽ ưu tiên giữ xe để điều tra hay ưu tiên bảo toàn nhiệt độ hàng hóa?”

Nghĩa mỉm cười.

“Nếu hồ sơ có dấu hiệu giả, giữ xe là cần thiết.”

“Kể cả khi niêm phong còn nguyên, data logger độc lập xác nhận bồn chưa mở, và nhiệt độ đang tăng vì thời gian giữ kéo dài?”

Sảnh xì xào.

Phong bước lên.

“Tôi đang nói vụ bốn xe lạnh của Phong Nguyên bị giữ sáng nay.”

Người điều phối lúng túng.

“Anh Phong, phần trình bày của anh đã tạm hoãn...”

“Tôi không trình bày.

Tôi phản hồi khi tên công ty tôi đang bị dùng làm ví dụ xấu mà không được gọi tên.”

Phong mở laptop.

“Tôi chỉ mở dữ liệu.”

Thanh Tâm đặt USB niêm phong lên bàn.

“Dữ liệu này được trích xuất tại trạm cân sáng nay, có biên bản, có chữ ký tài xế, có người kiểm tra và tôi làm chứng.”

Màn hình lớn chuyển sang dashboard.

Bốn đường nhiệt độ hiện ra.

Xe 01, 02, 03, 04. Đường line xanh nằm dưới ngưỡng an toàn.

Tại trạm cân, nhiệt độ tăng dần vì xe đứng lâu.

Mã niêm phong không đổi.

Trạng thái cửa bồn: đóng.

GPS: trùng vị trí trạm cân.

Phong phóng to mã lô.

“Đây là mã lô thật: MS-0417-D.

Đây là mã trên bản photo tố cáo: MS-0417-B.

Lô B là lô test nội bộ đã hủy, không xuất hàng.

Người có quyền truy cập mã này trong sáu tháng qua chỉ có ba người.”

Anh không nói tên Hồng Nhung.

Nhưng cả những người theo dõi sắc mặt cô đều thấy.

Thanh Tâm bấm sang slide thứ hai: proposal cũ của Phong, email gửi cho Trần Hồng Nhung, sau đó là slide Nghĩa vừa trình bày — giống đến mức vài người trong hội trường bật tiếng.

Phong quay về phía Hồng Nhung.

“Em có thể xóa tin nhắn.

Nhưng em không xóa được email đã gửi cho ban cố vấn quỹ ngày đó.”

Cô ngẩng lên, mặt trắng bệch.

Một đại diện tập đoàn sữa lớn lên tiếng: “Chúng tôi muốn xem thêm dữ liệu kiểm nghiệm lô sáng nay.”

Phong gật đầu.

“Kết quả chính thức sẽ có trong 24 giờ.

Nếu một chỉ tiêu vi sinh vượt ngưỡng, tôi chịu trách nhiệm.

Nếu tất cả đạt, tôi yêu cầu công khai nguồn bản photo nghi giả.”

Phiên thảo luận bị tạm dừng.

Camera dí vào Phong.

Anh chỉ đáp một câu:

“Trong ngành sữa, lời nói không làm sạch được một lít sữa bẩn.

Và cũng không làm bẩn được một lít sữa sạch.”

Câu đó được cắt ra đăng ngay.

Nhưng một email mới đến từ đối tác lớn nhất của anh: **Tạm dừng thu mua cho đến khi vụ việc rõ ràng.**

Thanh Tâm đọc xong.

“Bây giờ mới vào đáy.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...