Chương 6: Tập Đoàn Sữa Xin Xem Bản Gốc

Cuộc họp với Tập đoàn Sữa Cao Nguyên Xanh diễn ra trong phòng kính ở Hà Nội.

Đây là tập đoàn đủ lớn để một cái gật đầu của họ có thể cứu hoặc giết cả chuỗi thu mua trên cao nguyên.

Bùi Trọng Nghĩa đến sớm, mang theo luật sư, giám đốc truyền thông và Trần Hồng Nhung.

Phong đến sau năm phút, không phải để lấy khí thế.

Xe anh kẹt ở cửa vì kiểm tra thiết bị niêm phong.

Anh mang theo hai vali: một chứa hồ sơ giấy, một chứa data logger gốc và bản clone được hash.

Đại diện tập đoàn là bà Mai, phó tổng giám đốc phụ trách chất lượng.

Bà mở đầu không vòng vo:

“Chúng tôi không quan tâm ai từng yêu ai.

Chúng tôi quan tâm sữa có sạch không, dữ liệu có thật không, và ai làm chuỗi cung ứng của chúng tôi thành trò hề trên truyền thông.”

Nghĩa trình bày trước.

Hắn nói Cao Nguyên Xanh Logistics có năng lực tiếp quản tuyến thu mua nếu Phong Nguyên bị đình chỉ.

Bà Mai hỏi: “Anh có bằng chứng Phong Nguyên làm giả hồ sơ không?”

Nghĩa đặt bản photo lên bàn.

“Đây là hồ sơ lệch mã.”

“Bản gốc?”

“Chúng tôi nhận được từ nguồn nội bộ.”

“Bản gốc?”

bà Mai hỏi lại.

Nghĩa im một nhịp.

Phong mở vali.

“Chúng tôi có bản gốc dữ liệu, bản gốc kiểm nghiệm, bản gốc hợp đồng nông trại, và lời khai về nguồn mã lô bị dùng sai.”

Data logger được đặt lên bàn, từng cái có mã serial.

Chuyên viên IT của tập đoàn tự cắm vào máy của họ.

Dữ liệu hiện ra: mỗi mốc mười phút có hash, mỗi lần xe dừng có GPS, mỗi trạng thái cửa bồn có dấu thời gian.

Bà Mai nhìn màn hình.

“Vì sao xe số 01 tăng nhiệt nhanh hơn?”

“Máy lạnh xe đó chạy tải thấp hơn do nhiên liệu phụ còn ba mươi phần trăm khi bị giữ.

Chúng tôi ghi nhận lỗi dự phòng và sẽ bổ sung mức nhiên liệu tối thiểu khi vào trạm kiểm tra.”

“Anh đang tự nhận lỗi?”

“Lỗi vận hành dự phòng, không phải lỗi hồ sơ.

Nếu tôi không nói, sau này nó vẫn là điểm yếu.”

Tiếp theo là kết quả vi sinh: đạt.

Chứng nhận mẫu: khớp.

Hợp đồng nông trại: khớp.

Bản photo mã B: không nguồn.

Email demo dashboard: gửi cho Hồng Nhung.

Tin nhắn nhóm của Nghĩa: “Chỉ cần xe đứng đủ lâu, Phong tự quỳ.”

Khi dòng tin nhắn đó hiện lên, phòng họp im như kho lạnh mất người.

Nghĩa đứng bật dậy.

“Tin nhắn có thể giả!”

Thanh Tâm nói: “Người giao nộp thiết bị đang ở phòng bên, sẵn sàng đối chất.

Điện thoại đã được niêm phong.

Anh có muốn mời chuyên gia kiểm tra ngay không?”

Nghĩa há miệng, rồi ngậm lại.

Bà Mai quay sang Hồng Nhung.

“Cô từng làm ở Phong Nguyên?”

“Có.”

“Cô có nhận email demo dashboard không?”

Hồng Nhung nhìn Nghĩa.

Hắn nhìn lại bằng ánh mắt cảnh cáo.

Sau một khoảng im rất dài, cô nói: “Có.

Tôi chuyển bản demo cho anh Nghĩa khi sang Cao Nguyên Xanh.

Tôi không trực tiếp làm bản photo hồ sơ giả, nhưng tôi biết anh Nghĩa muốn dùng mã lô cũ để tạo áp lực.”

Mỗi câu của cô làm mặt Nghĩa mất thêm một lớp máu.

Bà Mai đóng tập hồ sơ.

“Tập đoàn tạm dừng toàn bộ làm việc với Cao Nguyên Xanh Logistics.

Với Phong Nguyên, chúng tôi không hủy hợp đồng, nhưng yêu cầu giám sát độc lập trong ba tháng.

Đồng thời, chúng tôi muốn đề xuất đầu tư chiến lược vào hệ thống chuỗi lạnh của anh Phong.”

Nghĩa quay phắt sang bà.

“Bà đang thưởng cho một công ty gây khủng hoảng?”

Bà Mai nhìn hắn.

“Không.

Tôi đang chọn đơn vị có lỗi nhỏ dám nói và từ chối đơn vị có lỗi lớn cố giấu.”

Câu đó kết thúc cuộc họp theo cách không cần tiếng búa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...