Chương 9: Chuỗi Sữa Cao Nguyên 530 Tỷ
Lễ ký đầu tư được tổ chức ngay tại Mộc Sơn, không phải khách sạn Hà Nội.
Đó là đề nghị của Phong.
Anh không muốn một thương vụ sinh ra từ mồ hôi nông trại lại chỉ được ăn mừng dưới đèn chùm thành phố.
Sân khấu dựng cạnh trạm lạnh mới, phía sau là đồi cỏ, bồn sữa inox và dãy xe lạnh vừa sơn lại logo.
Nông trại có ghế hàng đầu, không phải đứng ngoài rìa như phông nền.
Trước khi ký, Phong yêu cầu chiếu ba màn hình.
Màn hình thứ nhất: log nhiệt độ chuyến xe đầu tiên sau khủng hoảng.
Màn hình thứ hai: giá thu mua tối thiểu theo công thức mới.
Màn hình thứ ba: danh sách nông trại có quyền truy cập dữ liệu của chính họ.
Một nhà báo hỏi: “Anh Phong, sau vụ vừa rồi, anh có mất niềm tin vào con người không?”
Phong cầm micro.
“Không.
Tôi chỉ bớt tin vào lời nói không có dữ liệu đi kèm.”
Cả sân cười.
“Chuỗi lạnh không phải chuyện xe đẹp hay app đẹp.
Nó là lời hứa rằng từ lúc sữa rời khỏi con bò đến lúc tới nhà máy, không ai được phép gian dối với nhiệt độ, với mẫu kiểm nghiệm, với người nuôi bò.
Lời hứa đó nếu chỉ nằm trong miệng tôi thì vô dụng.
Nó phải nằm trong log, trong hợp đồng, trong quyền xem dữ liệu của từng nông trại.”
Tiếng vỗ tay vang lên, không ầm ĩ nhưng lâu.
Hồng Nhung không đến.
Cô gửi thư xin lỗi lần hai, lần này viết riêng cho các nông trại.
Một vài người chấp nhận.
Một vài người không.
Phong không can thiệp.
Tha thứ không nên được điều phối như chiến dịch truyền thông.
Bùi Trọng Nghĩa bị điều tra thương mại và mất vị trí ở Cao Nguyên Xanh Logistics.
Tin tức về hắn chìm dần.
Nhưng trong ngành chuỗi lạnh, tên hắn trở thành ví dụ trong các buổi đào tạo: đừng bao giờ nghĩ một bản photo có thể thắng data logger nếu người giữ dữ liệu đủ sạch.
Sau lễ ký, cô Bảy mang cho Phong một chai sữa mới thanh trùng từ lô đầu tiên.
“Uống đi.
Lần này khỏi nhìn nhiệt độ nữa.”
Phong nhận chai, cười.
Anh vẫn nhìn tem: 3,9°C.
Cô Bảy lắc đầu.
“Hết thuốc chữa.”
Thanh Tâm đứng bên cạnh, nói rất nghiêm: “Không, như vậy mới nên đầu tư.”
Tối hôm ấy, sau khi khách về hết, Phong ngồi một mình trong phòng giám sát.
Dashboard mở trên màn hình.
Hàng chục chấm xanh di chuyển qua bản đồ miền Bắc.
Mỗi chấm là một xe, một lô sữa, một nông trại, một niềm tin vừa được đặt lên đường.
Thanh Tâm gõ cửa, đặt lên bàn một hộp cơm nóng.
“Tôi bắt đầu hiểu mẹ anh.”
Phong mở hộp cơm.
Hơi nóng bốc lên, làm phòng giám sát bớt lạnh.
“Cảm ơn chị.”
“Đừng cảm ơn.
Tôi có cổ phần.”
“Cảm ơn cổ đông.”
Ngoài cửa kính, cao nguyên tối dần.
Trong màn hình, chấm xanh số 07 mất tín hiệu ba phút, rồi hiện lại.
Nhiệt độ ổn định.
Phong thở ra.
Có những chiến thắng không cần ai quỳ trước mặt.
Chỉ cần xe qua được trạm, sữa còn sạch, nông trại còn tin, và người từng bị gạch tên được đứng trước hệ thống mình xây mà không phải xin lỗi vì đã sống tử tế.