Chương 7: Di Sản Của Người Mẹ Đơn Thân

Ít ai biết rằng Trung lớn lên ở xóm nghèo Thanh Hóa, mẹ đơn thân làm công nhân may gia công.

Bà Võ Thị Hạnh nuôi con ăn học bằng tiền lương hai triệu đồng mỗi tháng.

Mỗi đêm, sau ca làm mười hai tiếng ở xưởng may, bà Hạnh ngồi vá lại quần áo rách cho Trung bằng những đường kim mũi chỉ kiên nhẫn, tỉ mỉ.

"Con ơi, mẹ chỉ biết vá quần áo.

Nhưng mẹ muốn con biết: thứ gì rách cũng vá được, nếu mình kiên nhẫn."

Câu nói đó theo Trung vào phòng lab, trở thành triết lý nghiên cứu: vật liệu tự phục hồi — thứ tự vá lại sau khi bị rách — được sinh ra từ đôi tay một người mẹ vá quần áo đêm đêm.

Trung xây cho mẹ một ngôi nhà tại Thanh Hóa, nhưng bà Hạnh vẫn giữ chiếc máy may cũ.

"Mẹ vẫn nhận vá quần áo cho mấy đứa nhỏ trong xóm.

Miễn phí," bà cười.

NanoViet tài trợ chương trình học bổng "Bàn Tay Mẹ" cho một nghìn sinh viên nghèo theo đuổi ngành khoa học vật liệu mỗi năm.

Logo của chương trình: đôi tay đang vá vải, với hạt nano lấp đầy vết rách.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...