Chương 1: Đêm Axit
Mười giờ đêm, con hẻm nhỏ sau ký túc xá Đại học Mỹ thuật.
Hạ Vy đang đi bộ về phòng trọ sau buổi học vẽ muộn.
Túi đựng bảng vẽ trên vai, tai nghe nhạc, không để ý bóng người phía sau.
Một bàn tay ném thứ gì đó vào mặt cô.
Nóng.
Đau.
Cháy.
Axit.
Hydrochloric acid nồng độ cao.
Vy la hét, ngã xuống đất, tay bám vào mặt — da rộp lên, mùi thịt cháy.
Người đi đường chạy đến, dội nước, gọi cấp cứu.
Kẻ tạt axit: Trần Đình Quân — sinh viên cùng trường, theo đuổi Vy sáu tháng, bị từ chối ba lần.
"Tao không có được mày thì không ai được," hắn nói trước khi bỏ chạy.
Hắn bị bắt ba giờ sau.
Vy nằm trong phòng cấp cứu, nửa mặt phải băng kín, đau đến mức thuốc giảm đau không tác dụng.
Bác sĩ nói: "Bỏng độ 2-3, sẹo vĩnh viễn.
Phẫu thuật thẩm mỹ có thể giảm nhưng không xóa hoàn toàn."
Mẹ Vy ôm con khóc suốt đêm.
Vy không khóc.
Cô nhìn lên trần bệnh viện, mắt trái — mắt còn nguyên — mở to, khô rang.