Chương 3: Chữa Lành Bằng Bánh

Mỗi khi Thư buồn — bị bạn trêu "con không cha," bị điểm kém, nhớ mẹ — bà ngoại không nói gì.

Bà vào bếp, nấu bánh flan, đặt trước mặt Thư.

"Ăn đi con.

Buồn thì ăn bánh."

"Bà ơi, ăn bánh có hết buồn không?"

"Không hết.

Nhưng bớt.

Vì khi ăn bánh, con biết bà ở đây."

Thư ăn bánh, khóc, rồi lau nước mắt, cười.

Và bà cười theo — nụ cười nhăn nheo, ít răng, nhưng ấm hơn mọi lời an ủi.

Hai mươi năm sau, Thư vẫn nhớ vị bánh flan đêm bà nấu cho cô khi bố gọi điện nói "bố không đến sinh nhật con được."

Caramel đắng — giống nước mắt.

Trứng mịn — giống tay bà xoa đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...