Chương 7: Đình Chỉ

"Đơn khiếu nại của ai?" Tài hỏi, giọng trầm.

"Đơn nặc danh. Nội dung: anh không có chứng chỉ hành nghề thiết kế kiến trúc, đang tự ý thiết kế và thi công công trình cấp III."

Tài biết ai gửi đơn. Không cần hỏi.

"Chúng tôi cần kiểm tra hồ sơ. Trong thời gian xác minh — ba ngày làm việc — công trường phải tạm dừng."

Ba ngày. Bê tông cột tầng hai vừa đổ xong hai mươi bốn tiếng — đang trong giai đoạn bảo dưỡng. Nếu dừng tưới nước ba ngày giữa nắng Nghệ An bốn mươi độ, bê tông sẽ nứt chân chim. Hỏng.

"Anh ơi," Tài nói với cán bộ Sở, giọng bình tĩnh nhưng tay siết chặt bay đến bạc ngón. "Cột tầng hai vừa đổ bê tông. Nếu dừng bảo dưỡng ba ngày, bê tông nứt, phải phá đổ đổ lại. Thiệt hại hàng trăm triệu. Em đề nghị: hồ sơ em trình ngay, anh kiểm tra tại chỗ, và cho phép thợ tiếp tục bảo dưỡng bê tông — chỉ bảo dưỡng, không xây mới."

Cán bộ Sở nhìn thanh tra huyện. Thanh tra huyện nhìn cột bê tông — ván khuôn vẫn chưa tháo, nước bảo dưỡng đọng trên mặt.

"Cho xem hồ sơ."

Tài mở cặp hồ sơ — cặp nhựa xanh, loại năm ngàn đồng. Bên trong có: giấy phép xây dựng do Ủy ban nhân dân huyện cấp. Bản vẽ thiết kế có chữ ký và con dấu của kiến trúc sư Nguyễn Thị Mai, chứng chỉ hành nghề còn hiệu lực. Hợp đồng tư vấn thiết kế giữa chủ đầu tư Lê Hồng Phong và kiến trúc sư Mai. Nhật ký thi công — ghi chép mỗi ngày, có ảnh chụp tiến độ.

Cán bộ Sở lật từng trang, kiểm tra con dấu, đối chiếu số chứng chỉ.

"Kiến trúc sư ký là Nguyễn Thị Mai. Cô ấy ở đâu?"

"Tôi ở đây."

Mai bước vào công trường — cô đang trên đường đến kiểm tra chiều thứ ba, đúng lịch. Tay cầm mũ bảo hộ, áo sơ mi xắn tay, giày bata dính bụi đỏ.

"Tôi là Nguyễn Thị Mai, kiến trúc sư thiết kế công trình này. Chứng chỉ hành nghề số 4512, Sở Xây dựng thành phố Hồ Chí Minh cấp." Mai mở túi, lấy ra bản sao chứng chỉ, đưa cho cán bộ. "Tôi trực tiếp giám sát thi công hai lần một tuần. Đây là nhật ký giám sát của tôi — mười sáu lần kiểm tra, ghi chép chi tiết."

Cán bộ Sở nhìn Mai, nhìn nhật ký giám sát, nhìn lại bản vẽ. Thanh tra huyện đi kiểm tra công trường — đo khoảng lùi, kiểm tra móng, xem kết cấu, đối chiếu bản vẽ.

Bốn mươi phút. Không phải hai mươi phút như Tài hy vọng.

Thanh tra quay lại, nói nhỏ với cán bộ Sở. Cán bộ Sở gật.

"Hồ sơ đầy đủ. Kiến trúc sư ký có chứng chỉ hợp lệ. Thi công đúng bản vẽ, đúng phép." Ông ta nhìn Tài. "Tuy nhiên, đơn khiếu nại nêu rõ: người thiết kế thực tế là anh Tài, không phải kiến trúc sư Mai. Kiến trúc sư Mai chỉ ký tên. Anh giải thích sao?"

Câu hỏi đó — Tài biết nó sẽ đến. Bảo không ngu. Đơn khiếu nại nhắm đúng chỗ đau.

Mai bước tới. "Tôi giải thích."

Cô mở cuốn sổ ghi chú — cuốn sổ dày, chi chít chữ viết tay. "Anh Tài đề xuất concept thiết kế. Tôi kiểm tra kết cấu, tính toán tải trọng, hoàn thiện bản vẽ kỹ thuật, và ký. Đây là quy trình hợp tác bình thường — nhiều văn phòng kiến trúc sư lớn cũng có nhân viên thiết kế không có chứng chỉ, người ký là kiến trúc sư chủ trì. Luật không cấm."

Cô giở sổ, chỉ vào từng trang. "Đây là các sửa đổi kỹ thuật tôi yêu cầu anh Tài thực hiện — cột C3 điều chỉnh cốt thép, giằng mái bổ sung, chi tiết chống thấm sân thượng. Tôi không ký mù. Tôi ký vì tôi kiểm tra và chịu trách nhiệm."

Cán bộ Sở đọc sổ ghi chú, đối chiếu với bản vẽ, đối chiếu với công trường.

"Đủ cơ sở. Đơn khiếu nại không có căn cứ."

"Công trường được tiếp tục?" Tài hỏi.

"Được. Nhưng anh lưu ý: hồ sơ phải lưu đầy đủ tại công trường. Nếu có kiểm tra lần hai, thiếu giấy tờ gì là xử lý."

Hai người lên xe đi. Tài đứng ngoài cổng, nhìn xe biển xanh khuất sau đường cua.

"Làm tiếp, anh em," Tài nói với thợ.

Rồi anh quay sang Mai. Cô đứng cạnh, tay vẫn cầm cuốn sổ, mồ hôi trên trán.

"Chị Mai."

"Gì?"

"Cảm ơn chị."

Mai nhìn Tài ba giây. "Đừng cảm ơn. Tôi bảo vệ bản vẽ tôi ký. Đó là trách nhiệm, không phải ân huệ."

Rồi cô quay lại, đội mũ bảo hộ, đi vào công trường kiểm tra cốt thép như chưa có gì xảy ra.

Tài nhìn theo. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy một người đứng về phía mình không phải vì thương hại — mà vì tin.


Tối hôm đó, Tài nhận tin nhắn từ Phạm Quốc Bảo — ngắn gọn: "Nghe nói hồ sơ anh đủ. Chúc mừng."

Tài không trả lời. Nhưng anh biết: Bảo không chúc mừng. Bảo đang tính nước tiếp theo.

Và nước tiếp theo sẽ không phải trên giấy tờ — mà trên công trình. Bảo sẽ đợi Tài xây xong, rồi so sánh. Nếu nhà Tài không đẹp bằng nhà Bảo — tất cả sẽ sụp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...