Chương 10: Bình Minh Trên Công Trường

Hội nghị Kiến trúc Nông thôn Việt Nam lần thứ V — khách sạn Melia Hanoi, phòng hội nghị tầng ba, hai trăm ghế.

Tài ngồi ở hàng ghế diễn giả, bàn tay đặt trên đùi. Anh mặc áo sơ mi trắng — chiếc áo sơ mi duy nhất anh có, mua ở chợ Vinh ba trăm ngàn — và quần tây đen. Tay anh vẫn chai sạn, móng tay vẫn có vết xi măng mà không cách nào rửa sạch.

Hai trăm người trong phòng: KTS, giáo sư, quan chức Bộ Xây dựng, phóng viên, và một số đại biểu quốc tế — người Nhật, người Hàn, người Singapore. Hầu hết mặc vest.

Tài là diễn giả thứ tư — sau ba KTS có bằng tiến sĩ.

MC giới thiệu: "Diễn giả tiếp theo — ông Nguyễn Đình Tài, Giám đốc Công ty TNHH Kiến trúc Đình Tài, Nghệ An. Ông Tài là ứng viên Giải Kiến trúc sư Cộng đồng năm nay."

Tài đứng dậy, bước lên bục. Chân hơi cứng — anh chưa bao giờ đứng trước hơn mười người. Tay cầm micro, mồ hôi thấm lòng bàn tay.

Anh nhìn xuống — hai trăm đôi mắt. Một số tò mò. Một số hoài nghi. Một vài cặp mắt — ở góc phải, hàng ba — anh nhận ra: Phạm Quốc Bảo, ngồi khoanh tay, mặt không biểu cảm.

Tài hít vào. Rồi bắt đầu — không phải bằng bài phát biểu soạn sẵn, mà bằng câu chuyện:

"Tôi là thợ xây."

Im lặng.

"Tôi xây nhà từ năm mười sáu tuổi. Mười bốn năm cầm bay, trộn vữa, đổ bê tông. Da tôi đen vì nắng, lưng tôi đau vì vác, tay tôi chai vì gạch. Tôi không có bằng kiến trúc sư. Tôi không tốt nghiệp đại học. Tôi tự học kiến trúc bằng YouTube, sách thư viện, và AutoCAD crack."

Vài tiếng cười nhẹ trong phòng. Tài không cười.

"Nhưng tôi biết một thứ mà nhiều KTS không biết: nông dân Việt Nam xây nhà bằng bao nhiêu tiền."

Anh bấm slide — hình ảnh ngôi nhà ông Thọ, budget ba trăm triệu. Rồi ngôi nhà bà Hoa, hai trăm bảy mươi triệu. Rồi ngôi nhà thầy giáo ở Yên Thành, ba trăm năm mươi triệu.

"Những ngôi nhà này — budget dưới năm trăm triệu — là phân khúc mà kiến trúc sư thành phố không phục vụ. Vì phí thiết kế tối thiểu năm mươi triệu — bằng một phần năm đến một phần mười ngân sách xây nhà của họ. Họ không đủ tiền thuê KTS — nên họ tự xây, theo bản vẽ tay, không kết cấu, không thẩm mỹ, không an toàn."

Slide tiếp: ảnh những ngôi nhà tự xây ở nông thôn Nghệ An — tường nứt, mái lệch, cầu thang hẹp.

"Tôi không đến đây để nói kiến trúc sư sai. Tôi đến đây để nói: có một thị trường mà kiến trúc sư chưa chạm đến. Có hàng triệu gia đình nông thôn cần nhà đẹp, nhà an toàn, nhà vừa túi tiền — và không ai giúp họ."

Slide cuối: ảnh biệt thự ông Phong — Indochine, cột gỗ lim, mái ngói đỏ, sân vườn xanh.

"Và đây là ngôi nhà cuối cùng tôi muốn cho quý vị xem. Budget hai tỷ — khác hẳn những ngôi nhà ba trăm triệu. Nhưng nguyên lý thiết kế giống nhau: hiểu đất, hiểu người, hiểu ngân sách, và xây bằng tay mình."

Tài đặt micro xuống, nhìn thẳng vào khán phòng.

"Tôi là thợ xây. Tôi tự học kiến trúc. Tôi thiết kế nhà cho nông dân — những người mà KTS thành phố không phục vụ vì 'budget quá nhỏ'. Tôi không xin phép ai để làm điều đó. Tôi chỉ xây — và để ngôi nhà nói thay."

Im lặng bốn giây.

Rồi vỗ tay. Từ hàng sau lên hàng trước, từ lẻ tẻ đến đồng loạt. Hai trăm người đứng dậy — standing ovation — thứ mà Tài chỉ thấy trên YouTube.

Anh nhìn xuống hàng ba, góc phải. Bảo vẫn ngồi. Không vỗ tay. Nhưng tay Bảo — bấu chặt mép ghế, trắng bệch.


Tài nhận Giải Kiến trúc sư Cộng đồng — cúp pha lê nhỏ, nặng chừng nửa ký, khắc tên anh.

Sau lễ trao giải, một người đàn ông Nhật Bản — giáo sư kiến trúc ĐH Tokyo — bước đến, bắt tay Tài qua phiên dịch: "Ông Tài, tôi nghiên cứu kiến trúc nông thôn châu Á hai mươi năm. Câu chuyện của ông giống Tadao Ando — nhưng Ando xây cho người giàu. Ông xây cho nông dân. Đó còn khó hơn."

Tài cười. "Cảm ơn giáo sư. Nhưng tôi không phải Ando. Tôi là thợ xây."


Trên chuyến xe khách Hà Nội — Vinh, Tài ngồi ghế cửa sổ, cúp pha lê để trong ba lô dưới chân. Mười hai tiếng đường dài. Anh không ngủ.

Anh nghĩ về mẹ — bà Lành, giờ đang ngồi trong ngôi nhà anh xây, uống trà, xem TV màn hình lớn mà anh mua tặng. Bà không biết anh vừa nhận giải thưởng — anh chưa nói, vì muốn về tận nơi đưa cúp cho mẹ cầm.

Anh nghĩ về Mạnh — chủ thầu béo lái Fortuner. Mạnh giờ vẫn xây, vẫn cắt góc, nhưng mất ba mối lớn vì khách chuyển sang Đình Tài. Mạnh không liên lạc nữa — im lặng hơn cả thù hận.

Anh nghĩ về Bảo — KTS có bằng. Bảo xóa bài đăng "sỉ nhục" sau hội nghị. Không ai nói gì, nhưng Tài biết: bài đăng biến mất lúc nửa đêm, ngay sau khi video bài phát biểu của Tài được đăng lên YouTube Hội KTS Việt Nam và có bốn mươi ngàn lượt xem trong hai ngày.

Và anh nghĩ về viên gạch đầu tiên — năm mười sáu tuổi, phụ hồ cho chú Bảy, viên gạch đỏ nặng hai ký, đặt hơi nghiêng, vữa lồi ra hai bên.

Viên gạch đó vẫn nằm trong tường nhà chú Bảy. Mười tám năm rồi. Nhà vẫn đứng.


Năm giờ sáng hôm sau, Tài có mặt ở công trường — ngôi nhà thứ sáu mươi. Tay cầm bản vẽ, mắt nhìn khung thép, miệng hướng dẫn thợ.

Da vẫn đen. Tay vẫn chai. Lưng vẫn đau.

Nhưng trên bàn tay chai sạn cầm bản vẽ, có một thứ mà mười bốn năm trước không có: đường nét do anh vẽ, ngôi nhà do anh thiết kế, cuộc đời do anh quyết định.

"Tài ơi, sao mày không thuê người xây, mày chỉ thiết kế thôi?" — thợ Hùng, đứa em kết nghĩa, hỏi trong lúc trộn vữa.

"Vì tao là thợ xây, Hùng. Thiết kế mà không xây — như vẽ mà không tô. Tao muốn tô."

Mặt trời mọc trên cánh đồng Nghệ An. Ánh vàng rải trên những ngôi nhà mới — mái ngói đỏ, sân vườn xanh, cầu thang rộng.

Nguyễn Đình Tài — thợ xây mặt đen, kiến trúc sư tự học — cầm bay, trộn vữa, và tiếp tục xây.

Vì mỗi viên gạch anh đặt — từ viên đầu tiên năm mười sáu tuổi đến viên hôm nay — đều nói cùng một câu:

Tôi ở đây. Tôi đứng vững. Và tôi sẽ không sập.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...