Chương 4: Giám Đốc Tài Chính
Trần Minh Tâm ngồi đối diện Bảo Ngọc trong quán Phúc Long trên đường Nguyễn Du, khuôn mặt nghiêm lại khi nghe xong những gì cháu gái kể.
Cô Tâm năm mươi hai tuổi, là em gái cha Bảo Ngọc, từng làm kiểm toán tại KPMG mười hai năm trước khi về Đại Phong giữ vị trí Giám đốc Tài chính. Cô là người duy nhất trong gia đình biết Bảo Ngọc đang giả thực tập sinh — vì chính cô đề xuất ý tưởng này.
"Cháu nói giải ngân bảy mươi phần trăm nhưng tiến độ chỉ bốn mươi lăm phần trăm?" cô Tâm hỏi, giọng trầm.
"Dạ. Và cháu phát hiện ít nhất một hợp đồng phụ kiện đáng ngờ — gói PCCC mười bốn tỷ rưỡi, ký với công ty của em gái đối tác thi công."
Cô Tâm nhấp cà phê, mắt nhìn xuống mặt bàn.
"Cháu ơi, cô biết dự án Marina có vấn đề từ ba tháng trước. Số liệu giải ngân không khớp với tiến độ — nhưng mỗi lần cô yêu cầu phòng kinh doanh giải trình, Huy luôn đưa ra báo cáo tiến độ rất đẹp. Cô không có cơ sở để nghi ngờ vì báo cáo do bên thi công Sơn Hải cung cấp."
"Bây giờ cô có cơ sở rồi."
"Đúng. Nhưng cháu cần hiểu: nếu cháu tố cáo Huy mà không đủ bằng chứng, hắn sẽ quay ngược lại — nói rằng cháu lợi dụng thân phận con gái Chủ tịch để trả thù cá nhân. Hắn có mối quan hệ rất tốt với ba cháu."
"Cháu biết. Nên cháu không muốn nói với ba cho đến khi có hồ sơ hoàn chỉnh."
Cô Tâm gật đầu.
"Được. Cô sẽ giúp cháu. Phòng tài chính có quyền truy cập toàn bộ hồ sơ giải ngân và hợp đồng. Cô sẽ chuẩn bị một bản đối chiếu chi tiết: giải ngân thực tế so với tiến độ thi công. Cháu cung cấp ảnh công trường từ Zalo nội bộ — đó là bằng chứng tiến độ thực."
"Còn hợp đồng phụ kiện thì sao?"
"Cô sẽ kiểm tra tất cả hợp đồng phụ kiện của dự án Marina — bao nhiêu công ty, thành lập khi nào, ai làm giám đốc, có liên quan đến Sơn Hải không."
Bảo Ngọc nhìn cô Tâm. Trong ánh đèn vàng ấm của quán cà phê, gương mặt cô mình trông mệt mỏi nhưng kiên quyết — gương mặt của người đã nhìn thấy quá nhiều con số giả trong đời.
"Cô ơi, cháu cần bao lâu?"
"Một tuần. Nhưng cháu phải cẩn thận — đừng để Huy nghi. Tiếp tục làm thực tập sinh bình thường, photocopy, pha trà, nhập CRM. Đừng hỏi bất cứ điều gì về dự án Marina."
"Dạ."
Cô Tâm nhìn cháu gái, ánh mắt thoáng chút xót xa.
"Bảo Ngọc, ba cháu sẽ rất đau khi biết chuyện này. Huy là người ông ta tin tưởng nhất — hơn cả cô."
"Cháu biết. Nhưng cháu không thể để người ta cướp tiền của ba trước mặt cháu mà cháu không làm gì."
Cô Tâm gật đầu, không nói thêm.
Họ ngồi im một lúc, mỗi người với suy nghĩ riêng, trong khi quán cà phê xung quanh vẫn ồn ào với tiếng cười nói của những người không biết rằng hai người phụ nữ ở góc quán đang chuẩn bị lật tẩy một vụ gian lận sáu mươi tỷ đồng.