Chương 7: Phiên Họp Hội Đồng Quản Trị
Một tuần sau.
Hội đồng Quản trị Tập đoàn Đại Phong họp phiên bất thường vào sáng thứ Hai, tại phòng họp lớn tầng hai mươi mốt. Thành phần: năm thành viên HĐQT, Giám đốc Tài chính Trần Minh Tâm, luật sư tư vấn độc lập Lê Hoàng Long, và — bất ngờ — Trần Bảo Ngọc.
Khi Bảo Ngọc bước vào phòng họp, một thành viên HĐQT hỏi:
"Cô này là ai?"
Trần Đình Khoa đáp: "Đây là con gái tôi, Trần Bảo Ngọc. Cô ấy sẽ trình bày báo cáo đặc biệt về dự án Đại Phong Marina."
Phạm Quốc Huy — cũng được mời dự — ngồi ở đầu bàn bên kia, mặt biến sắc khi nhận ra "thực tập sinh Mai Anh" đang đứng trước mặt mình trong bộ vest đen, tóc búi cao, bảng tên ghi: "Trần Bảo Ngọc — Đại diện HĐQT."
"Cô... cô là..." Huy lắp bắp.
"Chào anh Huy," Bảo Ngọc nói, giọng bình tĩnh. "Tuần trước anh đuổi em ra khỏi phòng kinh doanh. Hôm nay em quay lại."
Cả phòng họp im lặng.
Bảo Ngọc mở laptop, kết nối với máy chiếu, và bắt đầu trình bày.
Slide 1: Tổng quan dự án Đại Phong Marina — tổng mức đầu tư hai trăm tỷ, giải ngân một trăm bốn mươi tỷ, tiến độ thi công thực tế bốn mươi lăm phần trăm.
Slide 2: Bảng đối chiếu giải ngân — chi tiết từng đợt thanh toán, so sánh với ảnh công trường thực tế. Hình ảnh phân chia hai cột: bên trái là ảnh trong báo cáo tiến độ (công trình gần hoàn thiện), bên phải là ảnh thực tế từ Zalo nội bộ (bãi đất trống, vài cọc bê tông).
Slide 3: Mười bảy hợp đồng phụ kiện — bốn công ty có giám đốc là người thân Vũ Hoàng Sơn. Tổng giá trị: sáu mươi ba tỷ. Trong đó ít nhất bốn công ty thành lập dưới một năm, vốn điều lệ dưới một tỷ.
Slide 4: Sơ đồ dòng tiền — tiền từ Đại Phong → Sơn Hải → bốn công ty vỏ bọc → quay ngược lại tài khoản cá nhân (dựa trên phân tích của cô Tâm và luật sư).
Phạm Quốc Huy ngồi cứng đờ. Mặt anh ta trắng bệch, tay nắm chặt dưới bàn.
"Đây là vu khống," anh ta nói, giọng run. "Cô này mới hai mươi bốn tuổi, mới ra trường, cô ấy biết gì—"
"Anh Huy," Bảo Ngọc cắt lời, giọng không lớn nhưng sắc, "em không cần biết nhiều. Em chỉ cần biết đếm. Và con số không biết nói dối."
Luật sư Lê Hoàng Long lên tiếng:
"Thưa HĐQT, dựa trên hồ sơ mà Giám đốc Tài chính cung cấp, có cơ sở để cho rằng đã xảy ra hành vi chiếm đoạt tài sản thông qua hợp đồng khống. Tôi đề xuất: một, đình chỉ chức vụ trưởng phòng kinh doanh Phạm Quốc Huy; hai, yêu cầu kiểm toán độc lập; ba, chuyển hồ sơ sang Cơ quan Cảnh sát Điều tra nếu kết quả kiểm toán xác nhận sai phạm."
HĐQT biểu quyết. Năm phiếu thuận, không phiếu chống.
Phạm Quốc Huy đứng dậy, ghế đẩy ra sau kêu rít trên sàn gỗ.
"Các anh sẽ hối hận. Tôi đã cống hiến cho công ty này tám năm—"
"Cống hiến bao nhiêu thì cướp bấy nhiêu," Trần Đình Khoa nói, giọng trầm, nặng như xi măng. "Ra đi, Huy."
Huy nhìn quanh phòng, không ai nhìn lại anh ta. Anh ta cầm điện thoại, bước ra, và cánh cửa đóng lại.
Bảo Ngọc đứng yên, nhìn cánh cửa đóng lại, rồi nhìn cha. Ông Khoa gật đầu nhẹ — không mỉm cười, nhưng mắt ông nói: "Ba tự hào."