Chương 2: Hóa Đơn Không Khớp

Tuần đầu tiên, Mai Anh làm đúng những gì được giao: photocopy, nhập CRM, đặt trà sữa cho phòng mỗi chiều thứ Sáu. Cô không hỏi nhiều, không tỏ vẻ thông minh, không gây chú ý.

Nhưng cô quan sát.

Cô để ý rằng mỗi thứ Ba và thứ Năm, Phạm Quốc Huy đều có cuộc họp kín trong phòng riêng với một người đàn ông tên Vũ Hoàng Sơn — Giám đốc Công ty TNHH Đầu tư Sơn Hải, đối tác thi công chính của dự án Đại Phong Marina.

Cô để ý rằng sau mỗi cuộc họp, Huy thường gọi phó phòng Phương Linh vào, nói gì đó rồi Phương Linh soạn email gửi cho phòng tài chính. Những email đó luôn có tiêu đề: "Thanh toán đợt [X] — Dự án Marina."

Cô để ý rằng tiến độ thi công trên báo cáo tuần — file được gửi cho cả phòng kinh doanh qua email — luôn ghi "đạt 95% kế hoạch." Nhưng khi cô kiểm tra ảnh công trường trên trang Zalo nội bộ của công ty, cô thấy hiện trường vẫn còn là bãi đất trống với vài cọc bê tông.

Tuần thứ hai, cô quyết định đi một bước xa hơn.


Chiều thứ Tư, khi phòng kinh doanh đi ăn trưa, Mai Anh ở lại văn phòng với lý do "em cần hoàn thành nhập CRM." Cô đợi cho đến khi người cuối cùng ra khỏi phòng, rồi đi đến máy in chung.

Trên khay giấy máy in có một tập tài liệu vừa được in ra và chưa ai lấy — thói quen xấu mà cô đã quan sát suốt tuần qua: nhân viên thường in tài liệu rồi quên nhấc.

Tập tài liệu này ghi: "Hợp đồng phụ kiện — Dự án Đại Phong Marina — Gói thầu số 07: Hệ thống PCCC."

Mai Anh lật qua từng trang. Hợp đồng ký giữa Đại Phong và một công ty tên Công ty TNHH Phòng cháy An Tâm, trụ sở tại quận Tân Phú, TP.HCM. Giá trị hợp đồng: mười bốn tỷ năm trăm triệu đồng.

Cô chụp ảnh trang đầu và trang cuối bằng điện thoại cá nhân, rồi tra cứu Công ty Phòng cháy An Tâm trên Cổng thông tin Doanh nghiệp.

Kết quả: Công ty thành lập cách đây tám tháng. Vốn điều lệ: năm trăm triệu. Giám đốc: Vũ Thị Hồng Nhung.

Vũ Thị Hồng Nhung. Cô gõ tên này vào Facebook.

Kết quả đầu tiên: một phụ nữ ba mươi hai tuổi, sống ở quận 7, TP.HCM. Trong danh sách bạn bè — Vũ Hoàng Sơn, Giám đốc Sơn Hải.

Mai Anh kiểm tra thêm: Vũ Thị Hồng Nhung là em gái ruột của Vũ Hoàng Sơn.

Một công ty PCCC vừa thành lập tám tháng, vốn năm trăm triệu, do em gái đối tác thi công làm giám đốc, nhận hợp đồng mười bốn tỷ rưỡi từ dự án Marina.

Bảo Ngọc đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Trời chiều Sài Gòn nắng gắt, ánh sáng phản chiếu trên kính tòa nhà đối diện, chói mắt.

Cô hiểu rồi. Đây không phải chuyện chậm tiến độ. Đây là chuyện tiền công ty đang chảy vào túi ai.

Cô lưu tất cả ảnh chụp vào một thư mục mã hóa trên điện thoại, xóa khỏi thư viện ảnh, và quay lại bàn ngồi nhập CRM như không có gì xảy ra.

Lúc mọi người trở về sau bữa trưa, Phương Linh đặt một ly trà sữa Gong Cha trước mặt cô.

"Mai Anh, chị mua cho em luôn. Trân châu đường đen nhé."

"Dạ, cảm ơn chị."

Bảo Ngọc mỉm cười, nhấp một ngụm trà sữa, và tiếp tục gõ phím.

Ngón tay cô không run. Nhưng tim cô đập nhanh hơn bình thường.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...