Chương 3: Cuộc Họp Mà Thực Tập Sinh Không Được Dự
Tuần thứ ba, Phạm Quốc Huy triệu tập một cuộc họp toàn phòng kinh doanh lúc hai giờ chiều thứ Hai.
"Tất cả nhân viên chính thức vào phòng họp lớn. Thực tập sinh ở ngoài."
Mai Anh gật đầu, ngồi yên tại bàn. Cô nhìn ba mươi mốt người đứng dậy đi vào phòng họp — cánh cửa kính đóng lại, rèm che được kéo xuống.
Nhưng Bảo Ngọc không phải người ngồi yên chờ.
Cô biết phòng họp lớn tầng tám có hệ thống hội nghị truyền hình — được kết nối với phần mềm Zoom của công ty. Và cô biết tài khoản Zoom công ty dùng chung một mật khẩu cho tất cả nhân viên, bao gồm thực tập sinh — vì chính cô đã được gửi thông tin đăng nhập vào ngày đầu tiên.
Cô mở laptop, đăng nhập Zoom, tìm cuộc họp phòng kinh doanh. Cuộc họp đang diễn ra — nhưng không ai bật camera từ phía phòng họp, chỉ có micro.
Cô cắm tai nghe và lắng nghe.
Tiếng Phạm Quốc Huy vang lên rõ ràng:
"Dự án Marina đã giải ngân được bảy mươi phần trăm — tương đương một trăm bốn mươi tỷ. Tiến độ thi công thực tế là bốn mươi lăm phần trăm, nhưng trên báo cáo gửi cho HĐQT, chúng ta vẫn giữ con số chín mươi lăm phần trăm. Không ai được thay đổi số liệu này mà không có sự đồng ý của tôi."
Cả phòng im lặng. Không ai phản đối.
Huy tiếp tục: "Tháng tới, Chủ tịch sẽ đến Nha Trang kiểm tra tiến độ. Trước ngày đó, tôi cần anh Sơn ở Sơn Hải hoàn thành ít nhất mặt tiền khối A để chụp ảnh. Mặt tiền thôi — không cần nội thất."
Phương Linh hỏi: "Nếu Chủ tịch vào trong khối A thì sao?"
"Không vào được. Tôi sẽ nói rằng khu vực đang trong giai đoạn nghiệm thu an toàn lao động, chưa cho người ngoài vào."
Bảo Ngọc tháo tai nghe ra, nhìn xuống bàn tay mình.
Cha cô sắp bị lừa. Một trăm bốn mươi tỷ đồng đã được giải ngân, nhưng công trình chỉ hoàn thành bốn mươi lăm phần trăm. Phần còn lại — gần sáu mươi tỷ — đang ở đâu đó giữa các hợp đồng phụ kiện, các công ty vỏ bọc, và các tài khoản mà cô chưa biết.
Cô cần bằng chứng cứng. Không phải ghi âm Zoom — vì ghi âm qua Zoom có thể bị phản bác về tính pháp lý. Cô cần hồ sơ giải ngân, hợp đồng phụ kiện, và sao kê tài khoản.
Cô nhắn tin cho một người — không phải cha cô, mà là cô Trần Minh Tâm, Giám đốc Tài chính Đại Phong, người duy nhất trong ban lãnh đạo mà cô tin tưởng.
"Cô Tâm, cháu là Bảo Ngọc. Cháu cần gặp cô tối nay. Ngoài công ty."
Tin nhắn gửi đi lúc ba giờ chiều. Trả lời lúc ba giờ mười phút: "Quán cà phê Phúc Long Nguyễn Du. 7 giờ tối."
Bảo Ngọc khóa điện thoại, quay lại màn hình CRM, và tiếp tục nhập dữ liệu.
Bên ngoài phòng họp, ba mươi mốt người vẫn đang nghe Phạm Quốc Huy chỉ đạo cách che mắt Chủ tịch.
Không ai biết rằng con gái Chủ tịch đang ngồi cách họ mười hai mét, và đã nghe được mọi thứ.