Chương 1: Nguyễn Mai Anh — Thực Tập Sinh Quèn

Trần Bảo Ngọc đứng trước gương trong nhà vệ sinh tầng trệt Tập đoàn Đại Phong, nhìn gương mặt mình lần cuối trước khi bước vào vai diễn.

Tóc cắt bob ngang vai, không nhuộm. Áo sơ mi trắng Uniqlo mua sale, quần tây đen Zara giá giảm, giày bệt bata. Trên ngực áo gắn thẻ nhân viên mới in sáng nay: "Nguyễn Mai Anh — Thực tập sinh — Phòng Kinh doanh."

Cô hai mươi bốn tuổi, tốt nghiệp thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại RMIT Melbourne, nói được bốn thứ tiếng, từng thực tập tại Cushman & Wakefield ở Sydney hai mùa hè. Cha cô — Trần Đình Khoa, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Bất động sản Đại Phong — sở hữu mười hai dự án bất động sản trải dài từ Hà Nội đến Phú Quốc, tổng giá trị danh mục hơn hai nghìn tỷ đồng.

Nhưng hôm nay, Bảo Ngọc không phải con gái Chủ tịch. Cô là Nguyễn Mai Anh, sinh viên mới ra trường, không quen biết ai, không có mối quan hệ, xin vào thực tập bằng CV gửi qua email chung.

Cô hít một hơi sâu, đẩy cửa nhà vệ sinh, và bước vào ngày đầu tiên.


Phòng kinh doanh Đại Phong nằm ở tầng tám, chiếm gần nửa diện tích sàn. Ba mươi hai nhân viên ngồi theo hình chữ U quanh một bàn lớn ở giữa — nơi trưởng phòng Phạm Quốc Huy thường đứng mỗi sáng thứ Hai để "truyền cảm hứng".

Bảo Ngọc — hay đúng hơn, Mai Anh — được chỉ ngồi ở góc cuối phòng, bàn nhỏ nhất, kế bên máy photocopy. Cô nhận ra ngay: đây là cái bàn dành cho người không ai muốn nhìn thấy.

"Mai Anh đúng không? Ngồi đây nhé. Tuần đầu em hỗ trợ phòng — photocopy tài liệu, đặt cà phê cho anh chị, và nhập dữ liệu khách hàng vào CRM."

Người nói là Hoàng Thị Phương Linh, phó phòng kinh doanh, ba mươi mốt tuổi, tóc nhuộm nâu đỏ, móng tay gel, đeo kính Chanel. Chị ta nói giọng Hà Nội nhẹ, nhưng ánh mắt nhìn Mai Anh như nhìn một món đồ trang trí không cần thiết.

"Dạ, em hiểu. Nhưng em cũng muốn hỏi — em có được tham gia họp dự án không ạ?"

Phương Linh hơi ngạc nhiên, rồi cười nhẹ — kiểu cười mà người ta dùng khi nghe một đứa trẻ hỏi liệu nó có thể lái xe.

"Em mới vào tuần đầu, Mai Anh. Cứ quen với công việc đã rồi tính."

Bảo Ngọc gật đầu, ngồi xuống, mở laptop. Cô không nói gì thêm.

Nhưng trong lúc ngồi nhập dữ liệu CRM, cô đã bắt đầu quan sát.

Trưởng phòng Phạm Quốc Huy bước vào lúc chín giờ mười lăm — muộn mười lăm phút, nhưng không ai nhắc. Anh ta ba mươi tám tuổi, cao ráo, mặc vest xanh đen, đeo đồng hồ Omega Seamaster. Anh ta bắt tay từng người, vỗ vai, cười rạng rỡ — kiểu lãnh đạo biết cách làm mọi người cảm thấy được coi trọng.

Khi đi ngang bàn Mai Anh, anh ta dừng lại.

"Thực tập sinh mới hả? Chào em. Anh là Huy, trưởng phòng. Cần gì cứ hỏi anh."

"Dạ, cảm ơn anh Huy."

Anh ta mỉm cười rồi đi vào phòng riêng — cái phòng kính trong suốt ở góc, có ghế da, bàn gỗ sồi, và một bức ảnh chụp chung với Chủ tịch Trần Đình Khoa treo trên tường.

Bảo Ngọc nhìn bức ảnh đó. Cha cô đang bắt tay Huy, cả hai cười tươi. Ảnh chụp tại lễ ký kết dự án Đại Phong Marina năm ngoái — dự án hai trăm tỷ đồng ở Nha Trang.

Cô biết dự án đó. Cô cũng biết rằng ba tháng qua, tiến độ giải ngân dự án Marina đang có vấn đề — cha cô đã đề cập trong bữa tối gia đình, nhưng không nói chi tiết.

Đó chính là lý do cô ở đây.

Không phải để pha cà phê và photocopy. Mà để tìm hiểu xem hai trăm tỷ đồng đang chảy đi đâu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...