Chương 2: Chín Trăm Triệu

Thùy Linh theo mẹ vào bếp. Tuấn Anh ngồi lại phòng khách với ông Hùng và Quốc Bảo.

Từ trong bếp, giọng bà Hằng vọng ra — không lớn, nhưng đủ nghe:

"Con điên rồi hả Linh? Thằng đó giao hàng lương tám triệu! Con là quản lý ngân hàng, lương ba mươi triệu! Con gả cho nó, ai nuôi con?"

"Mẹ, anh Tuấn Anh tốt với con—"

"Tốt thì ăn được à? Nhà mình gả con gái, sính lễ ít nhất phải chín trăm triệu. Đó là tiêu chuẩn."

"Chín trăm triệu?! Mẹ—"

"Im đi. Mẹ nói chuyện."

Tuấn Anh ngồi ở phòng khách, nghe rõ mồn một. Anh không biểu lộ cảm xúc — ba mươi mốt năm, anh đã quen với việc bị đánh giá bằng vẻ ngoài.

Quốc Bảo nhấp trà, nhìn anh.

"Tuấn Anh, anh nói thẳng: gia đình anh kỳ vọng em gái lấy chồng có điều kiện. Lương tám triệu... khó quá."

"Dạ anh hiểu."

"Anh không có ý khinh thường. Nhưng anh muốn hỏi: em có kế hoạch gì cho tương lai không? Có muốn mở kinh doanh, học thêm, hay—"

"Dạ, em đang suy nghĩ."

Ông Hùng ngồi im từ đầu đến giờ. Ông đặt tách trà xuống, nhìn Tuấn Anh.

"Tuấn Anh, bác hỏi thật: con yêu Thùy Linh không?"

"Dạ, con yêu. Con yêu hai năm nay."

"Con có sẵn sàng lo cho con gái bác không? Không phải tiền — mà là lo cho nó hạnh phúc?"

"Dạ có."

Ông Hùng gật đầu nhẹ, không nói thêm.


Bà Hằng bước ra, Thùy Linh theo sau, mắt đỏ hoe.

Bà ngồi xuống ghế, nhìn thẳng Tuấn Anh.

"Tuấn Anh, bác nói thẳng. Gia đình bác gả con gái, sính lễ chín trăm triệu đồng. Đó là tiền mặt, không tính vàng, không tính tiệc. Con có một tuần để trả lời."

"Dạ, một tuần."

"Nếu không đủ, chuyện này dừng ở đây. Bác không muốn con gái bác khổ."

Tuấn Anh nhìn bà Hằng. Ông Hùng cúi đầu. Thùy Linh nắm chặt tay run rẩy.

"Dạ, con hiểu. Con xin phép về suy nghĩ."

Anh đứng dậy, cúi đầu chào, bước ra.

Ngoài cổng, anh lên chiếc Wave cũ, nổ máy. Thùy Linh chạy ra theo.

"Anh ơi, em xin lỗi. Em không biết mẹ em lại—"

"Em không cần xin lỗi." Tuấn Anh nắm tay cô. "Một tuần. Anh sẽ quay lại."

"Anh tính làm gì?"

Tuấn Anh mỉm cười — nụ cười mà Thùy Linh chưa bao giờ hiểu hết ý nghĩa.

"Anh tính cho mẹ em thấy một thứ."

Anh đạp cần khởi động, chiếc Wave khục khặc rồi chạy đi, để lại Thùy Linh đứng ở cổng, nhìn theo, mắt vẫn đỏ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...