Chương 6: Lật Bài
"Trước khi con trả lời, con xin phép hỏi bác một câu."
Bà Hằng nheo mắt. "Hỏi đi."
"Bác đòi sính lễ chín trăm triệu — con muốn hiểu cơ sở. Đó là vì bác muốn đảm bảo tương lai cho Thùy Linh, hay vì bác nghĩ con không đủ điều kiện?"
"Cả hai." Bà Hằng nói thẳng. "Con gái bác tốt nghiệp đại học, lương ba mươi triệu. Con là nhân viên giao hàng. Bác không khinh nghề nào — nhưng bác muốn chắc rằng con gái bác không phải lo cơm áo."
"Dạ, con hiểu. Vậy con xin phép giới thiệu anh Dũng — anh ấy là đồng nghiệp của con, nhưng anh ấy có mang theo một số giấy tờ mà con muốn bác xem."
Dũng mở cặp da, lấy ra một tập hồ sơ. Anh đặt lên bàn, từng tờ một.
Tờ thứ nhất: Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp Công ty TNHH Logistics Tuấn Phát. Giám đốc: Trần Tuấn Anh. Vốn điều lệ: hai mươi tỷ đồng.
Bà Hằng nhìn tờ giấy, rồi nhìn Tuấn Anh.
Tờ thứ hai: Báo cáo tài chính kiểm toán năm 2025, do Deloitte Việt Nam xác nhận. Doanh thu: bốn trăm tỷ đồng. Lợi nhuận sau thuế: bốn mươi hai tỷ đồng.
Bà Hằng mở miệng, rồi đóng lại.
Tờ thứ ba: Hợp đồng vận chuyển với Samsung Electronics Việt Nam, ký tháng trước, giá trị ba trăm hai mươi tỷ đồng giai đoạn 2026-2028. Chữ ký của Tổng Giám đốc Samsung VN, dấu mộc đỏ.
Tờ thứ tư: Sao kê tài khoản cá nhân Tuấn Anh tại Techcombank. Số dư: sáu mươi ba tỷ đồng.
Phòng ăn im phắc. Tiếng dế kêu ngoài vườn nghe rõ mồn một.
Bác Tám — chủ tiệm vàng — nhìn tờ sao kê, mắt tròn xoe.
"Sáu mươi ba... tỷ?"
Quốc Bảo đặt ly bia xuống, mặt tái đi.
Bà Hằng nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn Tuấn Anh — từ mái tóc không gel, đến áo thun mười chín nghìn, đến dép tổ ong.
"Con... con là giám đốc công ty logistics?"
"Dạ. Con cũng là nhân viên giao hàng — vì hồi mới khởi nghiệp, con tự chạy xe tải giao hàng sáu năm, từ Sài Gòn ra Hà Nội. Con không nói dối bác — con chỉ không nói hết."
Thùy Linh quay sang nhìn Tuấn Anh, mắt mở to.
"Anh... anh là CEO?"
"Ừ. Anh xin lỗi em đã giấu. Nhưng anh cần biết — nếu anh thật sự chỉ là thằng giao hàng lương tám triệu, em và gia đình em sẽ đối xử với anh thế nào."
Thùy Linh không nói gì. Nước mắt cô rơi — không phải vì giận, mà vì cô hiểu.
Ông Hùng — bố Thùy Linh — ngồi cuối bàn, gật đầu nhẹ. Đôi mắt ông ướt, nhưng ông mỉm cười.
Bà Hằng vẫn chưa nói gì. Tay bà đặt trên mặt bàn, run nhẹ.