Chương 9: Đám Cưới Không Sính Lễ
Một tháng sau.
Đám cưới của Trần Tuấn Anh và Nguyễn Thùy Linh được tổ chức tại nhà hàng Silk Marina, bên bờ sông Thu Bồn, Hội An. Hai trăm khách — một nửa từ Hội An (gia đình Thùy Linh), một nửa từ TP.HCM (đồng nghiệp và đối tác Tuấn Phát Logistics).
Khi đoàn xe nhà trai đến — ba chiếc Mercedes S-Class, hai chiếc Lexus LX, và một đoàn nhân viên mặc vest xanh mang sính lễ — cả phố Hội An đổ ra xem.
Sính lễ: không phải chín trăm triệu. Mà là mười cây vàng, hai mươi mâm quả, và một phong bì — bên trong ghi: "Tặng bố mẹ vợ xây lại nhà, hai tỷ đồng."
Bà Hằng đứng ở cổng, mặc áo dài đỏ, tay run khi nhận phong bì. Bà không mở ra xem — bà chỉ nhìn Tuấn Anh, mắt ướt.
"Con ơi, bác không xứng đáng."
"Bác là mẹ vợ con. Bác xứng đáng."
Trong lễ cưới, Tuấn Anh không mặc vest. Anh mặc áo dài đen truyền thống — vì anh muốn nhớ rằng mình là thằng nhóc Củ Chi, con nhà nông, đi lên bằng sáu năm chạy xe tải.
Thùy Linh mặc áo dài trắng, tóc cài hoa sen. Cô đẹp lạ lùng — nhưng điều đẹp nhất là nụ cười của cô. Nụ cười mà hai năm trước đã khiến Tuấn Anh yêu — nụ cười không phân biệt giàu nghèo.
Ông Hùng phát biểu ngắn: "Bố chỉ muốn con gái hạnh phúc. Và bố thấy — Tuấn Anh cho con gái bố thứ quý nhất: sự tôn trọng."
Bà Hằng không phát biểu. Bà ngồi ở bàn đầu, nhìn con gái múa, nhìn con rể cười, và lặng lẽ lau nước mắt bằng khăn tay.
Quốc Bảo không đến đám cưới. Hai tuần trước, anh ta đã bị Công an TP Đà Nẵng triệu tập vì đơn tố cáo từ ba khách hàng mua dự án Green Bay. Số tiền chiếm đoạt: một tỷ hai trăm triệu đồng.
Bà Hằng biết chuyện, nhưng bà không nói với ai trong đám cưới. Bà chỉ nói với ông Hùng tối hôm trước: "Mình ơi, mình nuôi hai đứa con — một đứa mình tự hào là giả, một đứa mình khinh thường là thật."
Ông Hùng nắm tay bà: "Thì bây giờ mình biết rồi. Muộn còn hơn không."