Chương 4: Chứng Cứ Trong chuỗi khối
Văn phòng luật sư Ngô Thị Lan Phương nằm ở tầng sáu tòa nhà Hoàng Anh, 25 Lý Thường Kiệt, Hà Nội — văn phòng nhỏ nhưng không thiếu thứ gì cần thiết.
Khoảnh khắc ấy kéo dài hơn mọi người tưởng. Có người cúi xuống tránh ánh mắt anh, có người vội nhìn sang chỗ khác, còn đối thủ thì siết chặt tay đến trắng bệch. Sự im lặng không làm cảnh dịu đi; nó khiến cái giá của mỗi lời vu khống trước đó hiện rõ hơn, như một vết mực không thể tẩy.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Bà Phương năm mươi mốt tuổi, chuyên về sở hữu trí tuệ và tranh tụng dân sự.
Minh đến vào buổi sáng thứ Hai, mang theo ổ cứng và một chiếc máy tính xách tay.
Anh trình bày trong mười lăm phút — ngắn gọn, theo thứ tự thời gian.
Bà Phương nghe, ghi chú, không ngắt lời.
Khi anh kết thúc, bà hỏi: "Anh có gì ngoài log BIM không?"
"Có." Minh mở máy tính xách tay. "Tất cả bản vẽ gốc được ký số và đồng bộ lên server ETH Zurich theo giao thức IPFS — InterPlanetary tập tin System. Mỗi commit có mã băm riêng, được ghi vào chuỗi khối Ethereum tại thời điểm upload. Không thể giả mạo hoặc xóa sau khi đã confirm."
Bà Phương nhìn màn hình, nhìn dãy mã mã băm dài.
"Anh học cái này ở đâu?"
"ETH Zurich." Anh trả lời. "Giáo sư hướng dẫn luận văn của tôi nghiên cứu về bảo hộ tài sản trí tuệ trong môi trường số. Tôi áp dụng từ khi bắt đầu dự án Làng Xanh."
"Timestamp sớm nhất trên chuỗi khối của anh là khi nào?"
"Tháng 3 năm 2023. Bản phác thảo khái niệm đầu tiên." Minh chỉ vào màn hình. "Hồ sơ đề cử của Nguyễn Tuấn nộp vào tháng 9 năm 2025. Sai biệt hai năm sáu tháng, với cơ sở dữ liệu chuỗi khối là bằng chứng thứ nhất, log truy cập trái phép là bằng chứng thứ hai, và bản mô tả kỹ thuật trong hồ sơ đề cử trùng khớp nguyên văn với tài liệu nội bộ của tôi là bằng chứng thứ ba."
Bà Phương đặt bút xuống.
"Anh hiểu rằng điều này liên quan đến người vợ của anh ở mức nào?"
"Tôi hiểu." Minh gật đầu. "Và tôi muốn xử lý vụ này theo đúng trình tự pháp lý, không bỏ qua, không thỏa thuận riêng."
"Kể cả nếu điều đó ảnh hưởng đến thủ tục ly hôn?"
"Kể cả." Anh không do dự. "Công trình này là ba năm cuộc đời tôi. Không ai được phép lấy tên trên đó ngoài tôi."