Chương 1: Khởi Đầu Bão Tố Tại Vườn Sầu Riêng

"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."

Câu nói ấy rơi xuống trước mặt anh như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Chàng Rể Ẩn Thân Miền Tây: Cứu Vườn Sầu Riêng Trăm Tỷ.

Ánh nắng sớm mai xuyên qua những tán lá xanh mướt của vườn sầu riêng Bến Tre, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp vừa tĩnh lặng.

Lâm Phong, chàng trai trẻ tuổi 25, đứng giữa vườn, đôi tay lấm lem đất, mồ hôi chảy dài trên trán, cảm nhận sự nỗ lực của mình trong từng giọt mồ hôi.

Hôm nay là ngày đầu tiên hắn chính thức làm công trong vườn sầu riêng của Minh Thư.

Hắn đã phải che giấu thân phận thiếu gia của mình, bởi lý do duy nhất: tìm kiếm những người thật lòng với mình.

Minh Thư, cô gái chủ vườn, đang đứng ở một góc vườn, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng phảng phất nỗi lo âu.

Mái tóc dài buông xõa, khuôn mặt thanh tú nhưng có phần hốc hác bởi những đêm mất ngủ lo lắng về món nợ khổng lồ ba mươi tỷ.

Khi Lâm Phong tiến lại gần, Minh Thư đang loay hoay thu dọn những chiếc lá khô và những quả sầu riêng hư hỏng, biểu hiện của sự kiệt quệ trong công việc.

Cô chợt ngẩng lên, ánh mắt lướt qua Lâm Phong, như thể muốn tìm hiểu về con người đứng trước mặt mình.

“Cậu làm công ở đây à?” Minh Thư hỏi, giọng nói có chút nghi ngờ.

Lâm Phong gật đầu, áp dụng ngay phong cách khiêm nhường với nụ cười rạng rỡ: “Vâng, tôi muốn học hỏi và giúp đỡ cô.”

Minh Thư nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ quay lại với công việc của mình.

Trong lòng Lâm Phong, từng giây từng phút trôi qua đều mang theo áp lực và cảm giác hồi hộp.

Hắn biết rằng, để có thể tìm hiểu về món nợ ba mươi tỷ của Minh Thư, hắn cần thời gian và sự tin tưởng từ cô.

Ngày hôm đó trôi qua với nhiều công việc cật lực, Lâm Phong phụ Minh Thư tưới nước cho từng gốc sầu riêng, cảm nhận từng nhịp thở của khu vườn.

Hắn để ý thấy mỗi gốc cây đều mang một dấu hiệu riêng, như những người bạn thân thiết, nhưng Minh Thư lại tỏ ra mệt mỏi, đôi khi ánh mắt cô lấp lánh nỗi buồn.

“Cô có thể cho tôi biết về món nợ đó không?” Lâm Phong cẩn thận hỏi khi cả hai ngồi nghỉ dưới tán cây.

Minh Thư im lặng một hồi, đôi mắt cô nhìn xa xăm, như đang cố gắng tìm một lý do để giải thích.

“Đó là món nợ từ việc kinh doanh thất bại, tôi đã phải vay mượn để đầu tư vào vườn sầu riêng này,” cô nói, giọng nói chùng xuống.

“Nhưng có người đang muốn tước đoạt nó từ tay tôi.”

Lâm Phong cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của cô.

“Cô có biết ai đứng sau không?”

“Tôi không rõ, nhưng có một vài kẻ đang rình rập, họ không muốn tôi thành công,” Minh Thư đáp, nét mặt trở nên nghiêm nghị.

Lâm Phong không khỏi cảm thấy thương cảm cho cô gái này.

Trong lòng hắn, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy, không thể để cho vườn sầu riêng này rơi vào tay kẻ xấu.

Nhưng hắn cũng biết, để cứu vườn, hắn cần có một kế hoạch rõ ràng và bằng chứng cụ thể.

“Cô có điều gì có thể cho tôi biết để giúp cô không?” Lâm Phong hỏi, ánh mắt kiên định.

Minh Thư nhìn hắn, có chút ngạc nhiên.

“Cậu muốn giúp tôi thật sao?”

“Tôi không chỉ muốn giúp, tôi còn cần biết rõ tình hình để có thể bảo vệ khu vườn này,” Lâm Phong trả lời, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

Minh Thư im lặng, ánh mắt cô lộ rõ vẻ nghi ngờ.

“Tôi cần phải có hợp đồng rõ ràng và tài sản đứng tên riêng,” cô nói, giọng điệu lý trí.

Lâm Phong gật đầu, không hề cảm thấy bất ngờ trước yêu cầu đó.

“Tôi sẽ làm như cô yêu cầu,” hắn hứa hẹn, trong lòng âm thầm lên kế hoạch cho những bước tiếp theo.

Giờ đây, Lâm Phong không chỉ là một công nhân trong vườn sầu riêng, mà còn trở thành một phần của cuộc chiến bảo vệ khu vườn mà Minh Thư đã dồn hết tâm huyết.

Hắn ngẩng lên, nhìn về phía những tán cây xanh rì, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy từ đất mẹ.

Nhưng cũng chính lúc này, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo cảm giác bất an.

“Cô có biết kẻ thù của mình là ai không?” Lâm Phong hỏi, giọng nói trở nên nghiêm túc.

Minh Thư lắc đầu, ánh mắt cô lộ rõ sự hoang mang.

“Tôi chỉ biết rằng họ đang tìm cách phá hoại vườn của tôi.”

“Tôi sẽ giúp cô tìm ra sự thật,” Lâm Phong quyết tâm.

Nhưng trong lòng hắn, một câu hỏi lớn vẫn vang lên: Liệu hắn có đủ thời gian để cứu vườn và minh oan cho Minh Thư trước khi quá muộn?

Và thế là, cuộc chiến của Lâm Phong bắt đầu từ đây, giữa lòng miền Tây đầy nắng gió, nơi những bí mật và âm mưu đang dần hé lộ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...