Chương 2: Bóng Tối Rình Rập

Gió miền Tây thổi nhẹ, đưa theo hương vị ngọt ngào của những trái sầu riêng đang vào mùa.

Lâm Phong đứng giữa khu vườn, ánh mắt chứa đầy sự lo lắng và căng thẳng.

Những đám mây đen kịt đang kéo đến, như phản ánh tâm trạng của anh.

Minh Thư, với đôi tay chai sạn vì công việc nặng nhọc, vẫn chăm sóc từng gốc sầu riêng, nhưng trong ánh mắt của cô, Lâm Phong thấy rõ sự mệt mỏi và nỗi lo âu vô hình.

“Thư, có chuyện gì không ổn sao?” Lâm Phong hỏi, giọng điệu đầy lo lắng.

Minh Thư dừng tay, quay lại nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đăm chiêu.

“Chúng ta đang gặp vấn đề lớn,” cô nói, giọng trầm xuống.

“Mương tưới đã bị đầu độc.”

Những lời của cô như một cú sốc, khiến Lâm Phong cảm thấy như mình vừa bị tát vào mặt.

“Đầu độc?

Cái gì đang diễn ra vậy?”

“Có một kẻ nào đó đã cho hóa chất độc hại vào mương tưới.

Nếu không ngăn chặn kịp thời, vườn sầu riêng sẽ mất trắng.”

Tim Lâm Phong đập loạn xạ, âm thanh như một hồi chuông báo động trong đầu anh.

“Chúng ta cần phải tìm ra kẻ đứng sau chuyện này,” anh nói, sự quyết tâm bùng lên trong ánh mắt.

Minh Thư gật đầu, nhưng vẫn có chút hoài nghi.

“Nhưng chúng ta không có bằng chứng nào cả.

Kẻ thù rất tinh vi và nguy hiểm.”

Lâm Phong cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng anh không thể để Minh Thư thấy sự yếu đuối của mình.

“Tôi sẽ tìm ra bằng chứng,” anh khẳng định, giọng nói đầy tự tin.

“Cô hãy cứ tập trung vào việc bảo vệ vườn.”

Nhưng trong lòng Lâm Phong, anh biết rằng đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản.

Ánh sáng chiều tắt dần, không khí trở nên nặng nề hơn.

Vào lúc này, Lâm Phong nhận ra rằng, không chỉ có vườn sầu riêng mà cả cuộc đời của họ đang nằm trong tay kẻ thù vô hình.

Anh lao ra khỏi vườn, quyết tâm tìm hiểu mọi ngóc ngách có thể ẩn chứa manh mối.

Mỗi bước chân của anh in dấu trên mặt đất ẩm ướt, như những bước nhảy vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Đi qua những luống sầu riêng xanh tốt, Lâm Phong dừng lại bên mương tưới.

Hình ảnh những dòng nước trong vắt giờ đây đã bị ô nhiễm, màu nước chuyển sang xanh đen, có mùi hôi thối nồng nặc, như một lời cảnh báo cho những gì sắp xảy ra.

“Cần phải kiểm tra nước,” anh nghĩ thầm, và quyết định sẽ lấy một mẫu nước để gửi đi xét nghiệm.

Trên đường trở về, Lâm Phong gặp một người nông dân hàng xóm, ông Trí, người đã sống ở vùng này cả đời.

“Ông Trí, có chuyện gì kỳ lạ xảy ra gần đây không?” anh hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Ông Trí nhướng mày, đôi mắt già nua đầy nghi ngờ.

“Nghe đồn có người lén lút quanh đây, nhiều đêm tôi thấy ánh đèn lấp lánh, như có ai đang theo dõi.”

“Ánh đèn?” Lâm Phong hỏi, lòng bỗng dậy lên một cảm giác hồi hộp.

“Ừ, có hôm tôi còn nghe thấy tiếng động lạ, như tiếng xe cộ.”

“Có thể là kẻ đứng sau vụ đầu độc,” Lâm Phong thầm nghĩ, nhưng không thể nói ra.

“Cảm ơn ông, Trí,” anh nói và vội vã bước đi, trong lòng tràn đầy lo lắng.

Khi về đến vườn, Minh Thư đang đứng bên mương, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng.

“Có tin gì không?” cô hỏi, giọng run rẩy.

“Chúng ta phải cẩn thận.

Có thể có kẻ đang theo dõi chúng ta,” Lâm Phong đáp, nắm chặt tay cô, cảm giác sự kết nối giữa họ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Tôi không thể để vườn này mất đi,” Minh Thư nói, ánh mắt kiên quyết.

“Cô sẽ không bao giờ phải một mình,” Lâm Phong hứa, và cảm thấy như họ đang cùng nhau bước vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Đêm xuống, bầu trời tối đen, ánh trăng mờ nhạt như một bức tranh buồn.

Lâm Phong ngồi bên mương tưới, cảm thấy sự cô đơn và nỗi lo lắng đè nặng lên tâm trí.

Mỗi giây trôi qua như một vạn năm, từng tiếng côn trùng vang lên như một lời nhắc nhở rằng thời gian không đứng yên.

“Mình phải tìm ra bằng chứng,” anh tự nhủ, và quyết tâm không thể lùi bước.

Bầu không khí trở nên nặng nề, như có một điều gì đó đang rình rập trong bóng tối, chờ đợi thời điểm để tấn công.

Và trong lòng Lâm Phong, một ý chí mãnh liệt đã hình thành: anh sẽ không để cho kẻ thù chiến thắng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...