Chương 5: Thời Hạn Đến Gần, Kẻ Thù Từng Phút Một
Trong không khí ngột ngạt của vườn sầu riêng Bến Tre, Lâm Phong cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng đang bao trùm mọi ngóc ngách của khu vườn.
Những chiếc lá sầu riêng xao xạc dưới cơn gió nhẹ, nhưng trong lòng anh, cơn bão đang nổi lên dữ dội.
Thời hạn trả nợ ba mươi tỷ chỉ còn đúng ba ngày nữa.
Cảm giác lo âu như một chiếc bóng đen đang bám theo từng bước chân của anh.
Minh Thư, người phụ nữ mạnh mẽ đứng đầu vườn, vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc từ lời đe dọa của ngân hàng.
Ánh mắt cô rực lửa, nhưng cũng chứa đựng nỗi sợ hãi khi nhìn vào những tán cây sầu riêng đang chao đảo trước cơn bão tài chính đang đến gần.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, Lâm Phong.”
Minh Thư siết chặt tay, đôi môi mím chặt lại, thể hiện sự quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng.
“Em biết không, nếu không tìm ra kẻ đứng sau âm mưu này, vườn sầu riêng của chúng ta sẽ không còn.”
Cô nói với vẻ tràn đầy kiên quyết, nhưng bên trong lại là sự hoang mang đang bùng nổ.
Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt cô, quyết tâm trong lòng anh càng thêm mạnh mẽ.
“Chúng ta sẽ tìm ra họ.
Em hãy tin anh.”
Từng từ của anh như những mũi tên nhắm thẳng vào mục tiêu, nhưng không thể phủ nhận rằng sự lo lắng đã ám ảnh cả hai.
Ánh nắng chiều từ phía chân trời nhuộm vàng khu vườn, nhưng ánh sáng ấy không thể xua tan đi những bóng tối đang rình rập.
“Nếu không, chúng ta sẽ mất hết.”
Minh Thư nói, giọng cô trầm xuống, lộ rõ sự mệt mỏi.
“Hãy cùng nhau lập kế hoạch.”
Lâm Phong chợt nảy ra ý tưởng, không còn thời gian để chần chừ.
“Chúng ta cần điều tra kỹ lưỡng, từng chi tiết nhỏ cũng không nên bỏ sót.”
Minh Thư gật đầu, sự quyết tâm trong ánh mắt cô trở lại.
“Còn về phía ngân hàng, em đã gọi điện cho họ chưa?”
“Chưa.”
Cô thở dài, đôi tay run rẩy khi nghĩ đến cuộc gọi đó.
“Em sợ rằng họ sẽ không thể giúp được gì.”
Lâm Phong nheo mắt, cảm giác bất an dâng lên.
“Nếu họ không giúp, chúng ta cần phải tìm người khác.”
“Nhưng ai sẽ giúp chúng ta?”
Cô hỏi với vẻ hoài nghi, nhưng Lâm Phong đã có một cái nhìn quyết đoán.
“Có một người mà anh biết.”
Giọng nói của anh vững vàng, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng không yên.
“Có thể hắn sẽ giúp chúng ta.”
“Hắn là ai?”
Minh Thư nhíu mày, sự nghi ngờ hiện rõ trên nét mặt.
“Là một người bạn cũ, nhưng rất có uy tín.”
Lâm Phong nhanh chóng giải thích, trong lòng thầm mong rằng quyết định này không phải là một sai lầm.
“Chúng ta cần phải gặp hắn ngay lập tức.”
Minh Thư đồng ý, nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa buông tha cho cô.
“Nhưng gặp hắn ở đâu?”
“Chúng ta có thể gặp ở quán cà phê gần cầu Rạch Miễu.”
Lâm Phong đề xuất, trong đầu anh đã vạch sẵn kế hoạch.
“Được rồi, nhưng anh cần phải cẩn thận.”
Minh Thư nhấn mạnh, ánh mắt cô đầy lo âu.
Đêm tối buông xuống, và không khí nơi vườn sầu riêng càng trở nên nặng nề.
Lâm Phong cảm nhận được từng giọt mồ hôi chảy dài trên trán, sự căng thẳng dâng cao như sóng bão.
“Chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ.”
“Đúng vậy, không có thời gian để chờ đợi.”
Minh Thư gật đầu, mỗi bước đi của cả hai như nặng trĩu vì gánh nặng nợ nần và áp lực từ kẻ thù.
Trên đường đến quán cà phê, lòng Lâm Phong như lửa đốt.
Ánh đèn đường lấp lánh, nhưng trong mắt anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: cứu vườn sầu riêng.
“Nhưng nếu hắn không giúp?”
Minh Thư hỏi, giọng nói cô đầy lo lắng.
“Chúng ta sẽ phải tìm cách khác.”
Lâm Phong trả lời, nhưng anh biết, mỗi phút trôi qua, thời gian đang dần cạn kiệt.
Họ đến quán cà phê, không khí bên trong ấm cúng nhưng sự căng thẳng vẫn hiện hữu.
“Chúng ta phải giữ bình tĩnh.”
Lâm Phong nhắc nhở, nhưng lòng anh lại như lửa đốt.
Người bạn cũ của anh xuất hiện, nhưng vẻ mặt của hắn không hề dễ chịu.
“Tại sao lại gọi tôi gấp như vậy?”
Hắn hỏi, ánh mắt nghi ngờ nhìn họ.
“Chúng tôi cần sự giúp đỡ.”
Lâm Phong nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Giúp đỡ về cái gì?”
Hắn hỏi, nhưng Lâm Phong đã chuẩn bị cho câu hỏi này.
“Về một khoản nợ khổng lồ và một âm mưu.”
“Các người đang gặp rắc rối lớn hơn mình tưởng.”
Hắn thở dài, nhưng Lâm Phong đã không bỏ lỡ cơ hội.
“Chúng tôi cần tiền và thông tin.”
Người bạn cũ nhướng mày, ánh mắt hắn như đang đánh giá tình hình.
“Nếu tôi giúp, các người sẽ trả lại thế nào?”
Câu hỏi này như một đòn chí mạng, nhưng Lâm Phong đã chuẩn bị tinh thần.
“Chúng tôi có thể ký hợp đồng.”
Hắn lại nhướng mày, sự nghi ngờ trong ánh mắt càng gia tăng.
“Hợp đồng?”
“Đúng, hợp đồng pháp lý rõ ràng.”
Minh Thư bổ sung, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến hắn phải suy nghĩ.
Cuộc trò chuyện giữa ba người trở nên căng thẳng, tương lai của khu vườn sầu riêng như đang treo lơ lửng.
Khi màn đêm buông xuống, Lâm Phong biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Ánh mắt anh đăm chiêu, nhưng trong lòng vẫn hướng về khu vườn trăm tỷ đang đứng trước bờ vực thẳm.