Chương 3: Kế Hoạch Cứu Vườn và Áp Lực Thời Gian

Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm ban mai len lỏi qua những tán lá xanh mướt của khu vườn sầu riêng, tạo nên một không gian đầy chất thơ nhưng cũng không kém phần u ám.

Minh Thư ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi tay siết chặt một tờ giấy ghi nợ ngân hàng, gương mặt cô hiện lên sự lo lắng, ánh mắt chớp chớp như muốn tìm kiếm một tia hy vọng.

Lâm Phong đứng bên cạnh, nét mặt nghiêm túc, đôi mày nhíu lại khi nghe Minh Thư kể về món nợ ba mươi tỷ khiến vườn sầu riêng đang bên bờ vực thẳm.

'Chúng ta không thể để ngân hàng siết nợ khu vườn này,' Minh Thư khẳng định, giọng nói có chút run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

'Đúng vậy, nhưng thời gian không còn nhiều,' Lâm Phong đáp, ánh mắt anh chợt ánh lên một ý chí mãnh liệt.

'Chúng ta cần phải lập kế hoạch cụ thể, không thể chần chừ thêm nữa,' Minh Thư nói, ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa.

Đột nhiên, tiếng xe ô tô từ xa vọng lại, Minh Thư quay đầu lại, thấy một chiếc xe sang bóng loáng dừng lại trước cổng vườn.

Tim cô đập rộn rã, trong lòng dấy lên nỗi hồi hộp không yên.

'Ngân hàng đã đến,' Lâm Phong hạ giọng, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt anh.

Hai người nhanh chóng lẩn vào bên trong, trái tim họ đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Minh Thư nhìn Lâm Phong, cô thở hắt ra, 'Phải làm gì đó ngay, không thể để họ làm bừa.'

'Chúng ta sẽ phải nghĩ ra cách để ngăn chặn họ,' Lâm Phong trả lời, giọng điệu đầy quyết tâm.

Cả hai ngồi xuống bàn, bắt đầu lên kế hoạch.

'Trước tiên, chúng ta cần chứng cứ về việc đầu độc mương tưới,' Lâm Phong đề xuất.

'Đúng, nhưng làm sao chúng ta có thể truy cập vào camera và bản sao kê tài khoản ngân hàng?' Minh Thư hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

'Tôi có một cách,' Lâm Phong nói, ánh mắt sáng lên, 'Chúng ta cần phải tìm đến những người đã làm việc ở đây, họ có thể giúp chúng ta lấy lại thông tin.'

'Nhưng phải cẩn thận, họ có thể không muốn dính líu,' Minh Thư cảnh báo.

'Chắc chắn rồi, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian,' Lâm Phong nhấn mạnh, 'Nếu họ đợi thêm một ngày nữa, vườn sẽ không còn.'

Minh Thư gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt cô ngày càng rõ ràng.

Hai người nhanh chóng chạy đến nơi lưu trữ hồ sơ của vườn, nơi mà họ có thể tìm thấy thông tin về các nhân viên đã từng làm việc ở đây.

Trái tim họ đập nhanh như nhịp trống, bởi áp lực thời gian đang đè nặng lên vai.

Họ lục lọi trong từng ngăn tủ, từng tập hồ sơ.

'Có đây rồi!' Lâm Phong kêu lên, tay anh chỉ vào một tấm bản sao hồ sơ nhân viên cũ.

Minh Thư tiến lại gần, ánh mắt cô sáng lên khi thấy tên một người đã từng làm việc tại đây và có thể cung cấp thông tin quan trọng.

'Chúng ta phải tìm đến người này ngay,' cô khẳng định, không để thời gian trôi qua thêm nữa.

Họ nhanh chóng ra khỏi vườn, nhắm hướng đến nơi mà người nhân viên kia sống.

Đường đi khá xa, nhưng trong lòng họ không còn sự lo lắng mà chỉ còn sự quyết tâm.

Trong khi đó, chiếc xe của ngân hàng vẫn đậu bên ngoài khu vườn, một người đàn ông trung niên bước xuống, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng.

Hắn không chỉ là một nhân viên ngân hàng, mà còn là kẻ đứng sau âm mưu đầu độc mương tưới.

'Chúng ta không thể để cho bọn họ lấy đi khu vườn,' Minh Thư nói, nắm chặt tay Lâm Phong.

'Đúng, mọi thứ đều phụ thuộc vào chúng ta,' Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói kiên định.

Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và họ biết rằng chỉ còn 24 giờ để cứu vườn, cứu giấc mơ và bảo vệ những người họ yêu thương.

Thời gian gấp rút, nhưng trong lòng họ, một tia hy vọng bừng sáng lên, cùng với quyết tâm không bao giờ từ bỏ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...