Chương 6: Bằng Chứng Rơi Vào Tay Kẻ Khôn Ngoan

Mặt trời đang nhô lên trên những hàng dừa xanh mướt của Bến Tre, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu rọi qua ô cửa sổ nhỏ của căn nhà gỗ bên vườn sầu riêng.

Lâm Phong ngồi trầm tư, ánh mắt thâm trầm như đang suy nghĩ về những rắc rối đã dồn dập ập đến trong những ngày qua.

Nhưng giờ đây, trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.

Phía ngoài, Minh Thư đang chăm sóc từng cây sầu riêng, đôi tay nàng thoăn thoắt, sự chăm sóc của nàng như gửi gắm cả tâm tư vào từng chiếc lá.

“Lâm Phong, anh có thấy gì khác không?” Minh Thư hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng.

Lâm Phong bỗng chốc giật mình, không thể để cô nhận ra sự bất an trong lòng mình.

“Có lẽ, chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những gì xảy ra xung quanh vườn.” Anh đáp, giọng nói đầy quyết đoán.

“Ý anh là gì?” Minh Thư hỏi, đôi lông mày nhíu lại.

“Chúng ta phải bắt đầu tìm kiếm những chứng cứ, những gì có thể giúp chúng ta vạch trần âm mưu của kẻ thù.” Anh nói, ánh mắt sắc lạnh.

Và rồi, kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu Lâm Phong.

Anh quyết định sẽ tìm đến những người làm trong khu vực để hỏi han về những điều bất thường trong thời gian gần đây.

“Có thể có ai đó đã thấy điều gì lạ lùng.” Anh nói với Minh Thư.

“Nhưng, liệu có an toàn không?” Minh Thư tỏ ra lo lắng.

“Chúng ta không còn thời gian để sợ hãi nữa.

Vườn sầu riêng này là tất cả của chúng ta.” Anh cúi đầu, đôi tay siết chặt.

Minh Thư gật đầu, cô hiểu rằng không còn lựa chọn nào khác.

Họ bắt đầu đi bộ dọc theo những con đường nhỏ hẹp, nơi mà những người nông dân thường lui tới.

Những chiếc lá sầu riêng thì thầm trong gió, như đang tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân của họ.

Khi đến một quán nước ven đường, Lâm Phong và Minh Thư đã gặp một người đàn ông trung niên, gương mặt phong trần, ánh mắt sắc sảo.

“Chào hai bạn, có gì tôi giúp được không?” Ông ta hỏi, giọng nói trầm ấm.

Lâm Phong không do dự, ngay lập tức đưa ra câu hỏi: “Gần đây có ai lạ lùng đến khu vực này không, có gì bất thường xảy ra không?”

Người đàn ông nhìn họ với ánh mắt suy tư, rồi khẽ gật đầu: “Có, tôi đã thấy một nhóm người lạ mặt xuất hiện quanh đây.”

“Họ làm gì?” Minh Thư hỏi, tim đập thình thịch.

“Họ thường đi về hướng mương tưới, có vẻ như đang theo dõi.” Ông ta nói, giọng điệu nghiêm trọng.

“Theo dõi?

Họ đã làm gì không?” Lâm Phong hỏi, cảm giác hồi hộp tăng lên.

“Tôi không thấy rõ, nhưng nghe thấy họ bàn tán về việc làm hại vườn sầu riêng.” Ông ta đáp.

Như một mảnh ghép quan trọng, thông tin này khiến Lâm Phong cảm thấy như mình đã chạm vào một manh mối lớn.

“Cảm ơn ông, thông tin này rất quý báu.” Anh nói, lòng đầy hy vọng.

Khi rời quán nước, Lâm Phong cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Chúng ta cần phải tìm ra những chứng cứ cụ thể, có thể là camera ghi lại hành động của họ.” Anh nói với Minh Thư.

“Đúng!

Chúng ta phải đến những nơi có thể lắp đặt camera, hoặc tìm kiếm những thiết bị đã ghi lại hình ảnh.” Minh Thư gật đầu đồng tình.

Họ quyết định trở về căn nhà, nơi mà Lâm Phong đã giấu kín những thiết bị điện tử.

Vừa về đến nơi, Lâm Phong lập tức mở một chiếc vali cũ kỹ, bên trong chứa đựng những thiết bị ghi hình đã lâu không sử dụng.

“Tôi đã chuẩn bị một số camera mini, chúng ta có thể lắp đặt quanh khu vực mương tưới.” Anh nói, ánh mắt rực lửa.

Minh Thư không khỏi ngạc nhiên: “Tại sao anh lại có chúng?”

“Tôi luôn chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất.” Anh đáp, giọng nói đầy tự tin.

Họ nhanh chóng lắp đặt các camera tại những vị trí chiến lược, hòng ghi lại mọi hoạt động đáng ngờ.

“Chúng ta cần phải theo dõi liên tục, không để họ có cơ hội hành động.” Minh Thư nhấn mạnh.

Lâm Phong gật đầu: “Chúng ta cũng cần phải có một kế hoạch dự phòng.”

“Kế hoạch gì?” Minh Thư hỏi, đôi mắt đầy thắc mắc.

“Một khi chúng ta có đủ bằng chứng, chúng ta sẽ báo cho cơ quan chức năng.” Anh nói, giọng nghiêm túc.

“Và nếu họ phát hiện ra?” Minh Thư lo lắng.

“Chúng ta sẽ không để họ có cơ hội làm hại vườn sầu riêng này.” Anh khẳng định, ánh mắt kiên định.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, Lâm Phong và Minh Thư không ngừng theo dõi từng hành động xung quanh khu vực mương tưới.

Mỗi khi có tiếng động lạ, tim họ lại đập loạn nhịp.

Đột nhiên, một bóng người lén lút xuất hiện trong tầm mắt của họ.

Lâm Phong nín thở, chú ý từng cử chỉ của kẻ lạ mặt.

“Chúng ta phải ghi hình lại!” Anh thì thầm, nhanh chóng nhấn nút ghi hình trên camera.

Bóng người đó tiến gần đến mương tưới, tay cầm một chiếc bình nhựa.

“Chắc chắn là hắn!” Minh Thư thì thào, ánh mắt hoảng hốt.

Họ chăm chú quan sát, tim đập loạn xạ.

Nhưng ngay khi kẻ lạ mặt chuẩn bị hành động, Lâm Phong đã có một quyết định táo bạo.

“Chúng ta phải đối mặt với hắn, không thể để hắn thực hiện âm mưu!” Anh nói, giọng đầy quyết tâm.

Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, Lâm Phong và Minh Thư đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Trong lòng họ, sự quyết tâm đã trở thành một sức mạnh không thể ngăn cản, hướng đến mục tiêu bảo vệ khu vườn sầu riêng trăm tỷ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...