Chương 8: Lật Kèo Thần Tốc Giành Lại Vườn Sầu Riêng

Ánh nắng rực rỡ của buổi sáng miền Tây chiếu rọi qua những tán cây sầu riêng, làm cho không khí trong vườn trở nên ấm áp nhưng cũng đầy lo âu.

Lâm Phong đứng giữa vườn, đôi mắt anh nheo lại, quan sát từng chi tiết nhỏ.

Trái sầu riêng, những quả trĩu nặng đang chờ ngày thu hoạch, nhưng giờ đây lại trở thành tâm điểm của cuộc chiến sinh tồn.

Minh Thư, cô gái xinh đẹp với đôi bàn tay chai sạn, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thể giấu nổi sự căng thẳng trên gương mặt.

Cô thở hắt ra, nhìn vào Lâm Phong và nói: “Chúng ta chỉ còn 24 giờ nữa để cứu vườn.”

“Tôi biết,” Lâm Phong đáp, giọng điềm tĩnh nhưng bên trong lại là một cơn bão.

Anh đã chuẩn bị tâm lý cho những gì sắp diễn ra, nhưng không thể để Minh Thư thấy sự hoang mang của mình.

“Trước hết, chúng ta phải đối diện với ngân hàng.

Họ sẽ đến kiểm tra vườn và nếu không có đủ tài sản đảm bảo, họ sẽ siết nợ ngay lập tức,” Minh Thư nói, từng lời nói của cô như những nhát dao cắt vào tim anh.

Lâm Phong gật đầu, trong đầu anh đang vạch ra một kế hoạch táo bạo.

“Chúng ta cần phải chứng minh rằng vườn không chỉ còn giá trị mà còn có khả năng phát triển lớn hơn.”

“Nhưng làm sao?” Minh Thư hỏi, ánh mắt cô đầy hy vọng và lo lắng cùng lúc.

Lâm Phong định thần lại, “Chúng ta sẽ sử dụng toàn bộ bằng chứng mà tôi thu thập được.

tập tin ghi âm cuộc gọi và bản sao kê tài khoản ngân hàng có dấu mộc đỏ sẽ là thứ chúng ta cần.”

Một nụ cười lướt qua môi Minh Thư, “Đúng, nhưng tôi cần phải có tài sản đứng tên riêng và hợp đồng pháp lý rõ ràng, nếu không tôi không thể đưa ra quyết định.”

“Được rồi, tôi sẽ chuyển nhượng một phần tài sản của mình cho cô,” Lâm Phong nói, quyết tâm rõ ràng trong ánh mắt.

“Cảm ơn anh, nhưng chúng ta phải làm điều này thật nhanh chóng,” Minh Thư kêu lên, sự khẩn trương bắt đầu len lỏi vào tâm trí cả hai.

Cả hai nhanh chóng trở về nhà, nơi mà Lâm Phong giấu kín thân phận của mình.

Anh mở chiếc máy tính cũ kỹ ra, tiến hành các thao tác để chuyển nhượng tài sản.

Minh Thư đứng bên cạnh, hồi hộp dõi theo từng bước di chuyển của anh.

“Tôi cần phải vào tài khoản ngân hàng của anh,” Minh Thư nói, sự nghi ngờ thoáng hiện lên trong ánh mắt.

Lâm Phong không ngần ngại gõ vào màn hình, “Cô sẽ thấy tài khoản của tôi có hơn 50 tỷ, đủ để cứu vườn.”

Minh Thư bàng hoàng, “Sao anh không nói cho tôi biết?”

“Tôi chỉ muốn tìm ra ai thật lòng với mình,” Lâm Phong giải thích, “và giờ thì tôi đã tìm thấy.”

Họ nhanh chóng hoàn tất hồ sơ chuyển nhượng.

Minh Thư cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng sự căng thẳng vẫn đè nặng lên lòng cô khi họ quay trở lại vườn.

Ngay khi vừa tới nơi, một chiếc xe ô tô sang trọng dừng lại, và từ trong xe bước ra một người đàn ông trung niên, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

“Tôi là giám đốc ngân hàng,” ông ta nói với giọng hống hách.

Lâm Phong tiến lên, “Chúng tôi có tài sản đảm bảo để tránh việc siết nợ.”

Người đàn ông khẽ nhếch môi, “Tôi không quan tâm đến tài sản của cậu.

Tôi chỉ cần tiền, và tôi biết cậu không có.”

“Chờ đã, hãy xem cái này,” Minh Thư xen vào, mở máy tính xách tay ra và cho ông ta xem bản sao kê tài khoản ngân hàng.

Ánh mắt người đàn ông lập tức thay đổi khi nhìn thấy số tiền trong tài khoản.

“Cái này…” ông ta lắp bắp, vẻ mặt đã không còn kiêu ngạo như trước.

“Hơn nữa,” Lâm Phong tiếp tục, “tôi có bằng chứng về việc đầu độc mương tưới từ phía ông.”

Người đàn ông tái mét, “Cậu đang nói gì?”

“Tôi có tập tin ghi âm cuộc gọi và camera ghi lại hành vi của ông.

Đó là lý do mà vườn này đang gặp khó khăn,” Lâm Phong khẳng định, sự tự tin trong giọng nói của anh khiến mọi người xung quanh phải kinh ngạc.

“Cậu không thể làm vậy,” người đàn ông lắp bắp, rõ ràng đã bị dồn vào thế bí.

“Tôi có thể,” Lâm Phong quả quyết, “và tôi sẽ không để ông cướp đi những gì thuộc về tôi và Minh Thư.”

Minh Thư nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy cảm kích.

Cô biết rằng, bên dưới lớp vỏ ngoài bình thường ấy, anh chính là một người dũng cảm.

“Vậy thì, chúng ta sẽ ký hợp đồng và thỏa thuận ngay bây giờ,” Minh Thư nói, quyết tâm trong từng lời nói.

Người đàn ông không còn lựa chọn nào khác, đành phải đồng ý.

“Được thôi, hãy ký.”

Họ ký vào bản hợp đồng với sự hồi hộp, nhưng khi cầm nó trên tay, cả hai cảm giác như đã giành lại được quyền kiểm soát tương lai của mình.

Cuối cùng, Minh Thư thở phào nhẹ nhõm, “Chúng ta đã làm được!”

Lâm Phong mỉm cười, “Đúng vậy, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

Chúng ta phải tiếp tục đấu tranh để bảo vệ vườn sầu riêng này.”

Ánh nắng vẫn chiếu rọi, nhưng giờ đây nó mang một sắc thái mới, tươi sáng hơn, như một dấu hiệu cho những ngày tháng tốt đẹp đang chờ đón họ phía trước.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...